Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2609 lượt.
cùng tức giận, điều khiến cô tức giận không phải mấy người đàn ông này muốn cướp hoặc có chủ định khác, mà là tức bọn chúng ngang nhiên dám lừa cô, trước đó cô thật sự tưởng là Võ Tòng.
Lâm Miểu Miểu luyện Taekwondo hơn mười năm, lại đánh nhau từ nhỏ, kinh nghiệm thực chiến hiển nhiên rất phong phú, dưới cơn thịnh nộ, kết quả không cần nói cũng biết, đánh người xong, Lâm Miểu Miểu phủi phủi bụi trên quần áo, vẻ mặt như thường đi ra.
Buổi trưa vì Tông Chính công việc quá nhiều, không về nhà ăn cơm, Lâm Miểu Miểu đành phải đảm nhận trách nhiệm đưa cơm cho anh, đi đến dưới tháp đồng hồ, liền thấy trướccửa dựng một cái biển nổi bật: Nơi thông báo tìm chó.
Cô theo biển đi vào trong xem, bên trong kê tạm thêm mấy cái bàn làm việc, Giang Trạch đang nói gì đó với người đàn ông ôm một chú chó điền viên Trung Hoa gầy đét.
Lâm Miểu Miểu không đi đến hỏi thăm, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp, Giang Trạch trong lúc vô tình ngẩng đầu nhìn thấy cô, lên tiếng chào, cũng nói cho cô biết, Tông Chính đang ở văn phòng.
Lúc Tông Chính đang ăn cơm, Lâm Miểu Miểu đột nhiên nhận được điện thoại của Khưu Thục Thanh, giọng của bà rất lớn, hỏi chuyện Lâm Miểu Miểu đi nước Y trước, sau đó hùng hồn đòi quà tặng, Lâm Miểu Miểu lúng túng một giây, sao có thể nói cô vốn không nghĩ tới việc mua quà, chỉ có thể đồng ý ngày mai đưa qua, vì vậy bà cụ quyết định ngày mai cô phảiđến Thiên Hà Viên ăn cơm tối.
"Tìm được chó chưa?"Khưu Thục Thanh hỏi.
Lâm Miểu Miểu tưởng rằng Tông Chính nói chuyện này cho Khưu Thục Thanh, cô đang nghĩ chuyện này không cần phải kinh động đến bà, thì Khưu Thục Thanh liền giải đáp nơi truyền ra tin tức: "Ta nhìn thấy trên ti vi, cũng chỉ có tên tiểu tử hỗn đản Tông Chính mới có thể làm được chuyện này!"
Giọng của Khưu Thục Thanh nghe không giống quở trách, trái lại có chút đắc ý, Lâm Miểu Miểu nghi ngờ liếc mắt nhìn Tông Chính, cúp điện thoại, Lâm Miểu Miểu liền thuận miệng hỏi nguyên do.
Tông Chính nhẹ nhàng giải thích hai câu, sau đó ánh mắt lấp lánh nhìn Lâm Miểu Miểu, cô im lặng hai giây hỏi: "Việc này có phải hơi......" Cô cảm thấy đây giống như chuyện bé xé ra to, trong lòng cô Võ Tòng cũng là một thành viên của gia đình, làm thế cũng không quá đáng, thế nhưng, chiếm dụng thời gian quảng cáo của công ty như vậy, không sao chứ?
Tông Chính còn chưa ăn xong, Lâm Miểu Miểu lại nhận được một cú điện thoại liên quan tới Võ Tòng, cho nên buộc lòng phải đi sớm, Tông Chính nhìn chằm chằm bóng lưng của Lâm Miểu Miểu, cầmđôi đũa hung hăng chọc chọc cơm trong bát.
Lâm Miểu Miểu đi xuống dưới lầu, Giang Trạch đã xác nhận cùng một người đàn ông khác, nhìn cách làm của Giang Trạch, cô cũng muốn học theo, nhưng người gọi điện thoại cho cô cũng chỉ có mấy người, bản thân cô cũng không ngồi yên được, cuối cùng vẫn là dựa theo cách buổi sáng, tự mình đi gặp người, và lại lần nữa thất vọng trở về.
Về đến hoa viên Thế Kỷ, Lâm Miểu Miểu vùi trên ghế sô pha, tâm trạng chán nản xem ti vi, vì một cái quảng cáo tìm chó nọ, cô còn đặc biệt xem đài truyền hình của Z thị.
Gần đến lúc tan làm, Tông Chính gọi điện thoại cho cô, báo cho cô, buổi tối anh có xã giao, không thể về ăn cơm, sau đó đề nghị Lâm Miểu Miểu đi cùng anh, Lâm Miểu Miểu còn lo cho Võ Tòng, hiển nhiên không có tâm trạng theo anh đi tiệc tùng.
Vừa cúp điện thoại của Tông Chính không bao lâu, cô lại nhận được điện thoại của Lý Minh.
Tiếp điện thoại xong, Lâm Miểu Miểu gần như nhảy dựng lên từ trên ghế sô pha, lên tiếng chào chị Chu liền lái xe đi bệnh viện thú cung, mới vừa lái xe từ trong ga ra ra, cô lại nhận được một cú điện thoại, từ Úc Hân.
Ở nước Y mấy ngày, cô thậm chí gần như quên mất vụ tai nạn giao thông lúc trước, còn có chuyện xưa chưa tìm ra lời giải đáp. Mục đích Úc Hân gọi điện thoại là vì bức tranh của Phương Đới, có một chỗ quan trọng cần phải sửa, hy vọng Lâm Miểu Miểu có thể bớt chút thời gian đi một chuyến đến phòng làm việc của bà.
"Cháu không sao chứ?Mấy hôm trước gọi điện thoại cho cháu đều tắt máy."Nói xong chuyện chính, bà lại trò chuyện đôi câu.
"Cháu không sao, hai ngày trước trở về nước Y một chuyến."
"Không sao là tốt rồi, cháu cố gắng bớt ra mấy ngày này nhé, trước khi đến thì gọi điện thoại cho dì."
Lâm Miểu Miểu đáp lại một tiếng, sau khi kết thúc cuộc trò chuyện bất giác thở dài, khi đó nhất định phải rời khỏi Z thị, ngoài nguyên nhân Tông Chính ra, còn có một phần là vì Lâm gia, lúc đó trong đầu cô lộn xộn, cô biết mình luôn không giỏi xử lý vấn đề tình cảm, bất luận là tình yêu hay tình thân, cô đều không giỏi, rất nhiều người đều cho rằng cô rất kiên cường, nhưng trong lòng cô rõ hơn ai hết, trong lĩnh vực tình cảm, cô còn yếu đuối hơn người bình thường, có thể chỉ cần một chút xíu tổn thương, sẽ dựng gai đầy mình.
Mấy ngày ở nước Y, cô không muốn nghĩ đến bất cứ điều gì, Lâm Thế Quần gọi qua cho cô vài cuộc điện thoại, quan tâm mấy câu, chỉ là những lời quan tâm ấy lại có vẻ thận trọng vô cùng, dường như cố gắng nói sang nhiều đề tài, do đó lời của ông ta, cô nghe được có