Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2610 lượt.
tủm tỉm liếc nhìn về phía Lâm Miểu Miểu, mới thướt tha theo sát phía sau Tông Chính.
Tông Chính về đến phòng, xắn tay áo lên, chỉ cần có người mời rượu, ai đến anh cũng không từ chối, sau khi liên tục uống vô số ly rượu trắng, cơ thể chậm chạp, một màn khắc vào đầu, lại càng rõ ràng, cách hơn hai mươi phút, anh thoát khỏi người kính rượu, lại lần nữa đi tới vòm lầu hai nhìn xuống, Lâm Miểu Miểu đã đi rồi.
Anh vịn lan can trên lầu hai, rốt cuộc nhịn không được, vẫn gọi cho cô, điện thoại vang lên hai tiếng đã có người bắt máy.
"Tông Chính?"
"Em ở đâu?"
Lâm Miểu Miểu dịch tay cầm điện thoại ra xa, âm lượng của anh cũng không cao, nhưng khó chịu vô cùng, dường như ngay cả bầu không khí chung quanh cũng muốn ứ đọng.
"Em......đang muốn đến bệnh viện thăm Võ Tòng." Vừa rồi Tông Chính gọi điện thoại hỏi hết cái này đến cái khác, cô cũng không có thời gian nói cho anh biết đã tìm được Võ Tòng,thì anh ngắt máy rồi, lúc ở bệnh viện, cô nghĩ Tông Chính phải đi xã giao, cho nên chỉ gọi điện thoại cho chị Chu, không thông báo riêng với anh.
Anh im lặng một lúc lâu không lên tiếng, Lâm Miểu Miểu rất ngạc nhiên gọi tên anh, Tông Chính dường như mới khôi phục, lạnh nhạt nói: "Anh uống say, em tới đón anh đi!"
Nghe giọng xác thực mang theo chút men say, nhưng nếu nói đã say, thì còn rất tỉnh táo, Lâm Miểu Miểu "ừ" một tiếng, hỏi: "Anh ở đâu?"
Tông Chính lại trầm mặc mấy giây, mỗi một chữ nhả ra giống như tảng băng vỡ vụn.
"Ở chỗ em vừa ăn!"
Vở kịch nhỏ
Nói về Tông Tiểu Chính, sau khi chà đạp một đám hoa cỏ,lại ép buộc mấy con thỏ trắng bé nhỏ đáng thươngbện thành vòng hoa cho anh, liền hào hứng đi tìm hổ trắng nhỏ Lâm Tiểu Miểu.
Lâm Tiểu Miểu nhìn Tông Tiểu Chính, chê bai đám hoa cỏ ấy: "Tôi chỉ ăn thịt!"
Tông Tiểu Chính: "......cái này không phải để ăn, là để đội trên đầu."
Nó vẫy vẫy đuôi, nhiệt tình nói: "Tôi đội giúp em!"
"Đùng —— "
Lâm Tiểu Miểu một chân gạt Tông Tiểu Chính sang một bên, tao nhã rời đi.
Chú thích:
(1)
哈士奇: Chó Husky Sibir là một nòi chó sống ở đông bắc Siberia, Nga. Chúng có lông màu trắng xám, hai chân dài, trông rất cá tính. Chó husky được nhiều người ưa thích vì nó dũng cảm, trung thành tuyệt đối và thông minh.
(2)
萨摩耶: Samoyed là một giống chó săn có nguồn gốc từ vùng Siberia, đây là giống chó có bộ lông trắng tinh như tuyết cùng tính cách mang nhiều đặc điểm của chó sói là những đặc trưng nổi bật của giống chó này. Samoyed có nghĩa là giống chó có khả năng tự tìm ra thức ăn. Samoyed từng là chó kéo xe trước khi trở thành bạn dành cho giới thượng lưu và hợp thời trang như ngày nay. Giống chó này rất thân thiện và nổi tiếng ham chơi.
GIAO TIẾP
“Anh ở đâu?”
“Chỗ vừa nãy em ăn cơm!”
Lâm Miểu Miểu trong lòng vang lên âm thanh "lộp bộp", thảo nào cuộc điện thoại lúc trước của Tông Chính, cứ kỳ lạ thế nào ấy, không hiểu đầu cua tai nheo gì cả.
Lại lần nữa trở lại nhà hàng, Lâm Miểu Miểu lên thẳng lầu hai, người của Thịnh Hoa đương nhiên đều biết Lâm Miểu Miểu, vừa thấy cô đến, Giang Trạch đã vội vàng dẫn cô qua.
Sắc mặt của Tông Chính vẫn như thường, nhưng mùi rượu trên người lại rất nồng, Lâm Miểu Miểu nhìn anh từ trên xuống dưới, lúc gọi điện thoại cũng rất tỉnh táo, có điều Giang Trạch lại nói, Tông Chính uống nhiều rượu.
Lâm Miểu Miểu im lặng, tửu lượng của cô hoàn toàn là số âm, nhưng trường hợp bây giờ, người tới đều là đối tượng hợp tác và cấp dưới của Tông Chính, bầu không khí lại sôi nổi như vậy......
Cô đang muốn nhìn về phía Tông Chính, ly rượu đã bị anh đoạt mất, anh ngửa cổ uống cạn ly thứ nhất như uống nước lã, hai ly kế tiếp, không phải là nửa ly rượu trắng nữa, mà được người ta trực tiếp rót đầy, Tông Chính mắt cũng không thèm chớp, đã đổ hai ly rượu trắng vào bụng.
Lâm Miểu Miểu thầm nghĩ, Tông Chính trước đó say hay không say khó mà nói, còn hiện tại......
Ba ly rượu vừa xuống bụng, bước chân của Tông Chính cũng lảo đảo, trọng lượng cơ thể gần như dồn hết lên người Lâm Miểu Miểu, Lâm Miểu Miểu đưa tay vòng qua eo anh, đỡ chắc anh, anh cúi đầu nhìn cô, lại dặn dò Giang Trạch mấy câu, Giang Trạch vội vàng tiến lên đỡ rượu thay Tông Chính.
Tông Chính phát biểu coi như rõ ràng, nói mấy câu khách sáo, sau đó môi kề gần lỗ tai của Lâm Miểu Miểu, nói khẽ với cô: "Chúng ta về nhà thôi."
Lâm Miểu Miểu xoay xoay cổ, uống rượu rồi, nhiệt độ cơ thể anh dường như trở nên cao hơn, kèm theo đó hơi thở cũng nóng hầm hập khác thường, cô giữ bình tĩnh dìu anh ra ngoài, Giang Trạch từ sau chạy tới, nói khẽ nhắc nhở Lâm Miểu Miểu một câu, hôm nay Tông Chính uống hơi nhiều.
Đi tới cửa phòng, hai người vệ sĩ vẫn luôn đi theo Tông Chính, cũng theo sau, Lâm Miểu Miểu bị trọng lượng của Tông Chính ép tới gập cả người, thế nhưng bất luận là Giang Trạch, hay hai người vệ sĩ kia cũng không có ỵ́ tiến lên giúp đỡ, cô cũng không phải người sẽ mở miệng bảo người khác giúp, nên cứ một mình đỡ Tông Chính, mệt rã rời đỡ anh đến cửa nhà hàng.
Xe của Tông Chính đư