Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2603 lượt.
vẻ như chỉ nói cho có lệ.
Đã vào mùa hè, ban ngày trở nên dài hơn, thời điểm cơm tối, sắc trời vẫn sáng như cũ, Lâm Miểu Miểu căn cứ vào địa chỉ Lý Minh cho, đến cửa bệnh viện cô chạm mặt anh ta, Lý Minh đưa cô vào vừa đi vừa nói chuyện: "Rất giống Võ Tòng, nhưng vẫn không xác định có đúng là Võ Tòng hay không, cho nên gọi em tới xem thử."
Đến căn phòng, Lâm Miểu Miểu liếc mắt một cái đã nhận ra Võ Tòng ngay, trái tim lơ lửng rốt cục cũng bình thường trở lại, Võ Tòng suy nhược nằm trong một cái lồng sắt lớn, lớp lông bóng loáng đã trở nên toán loạn, ngày trước cô vừa nhìn thấy nó con ngươi cũng ướt nhẹp rủ xuống, tối tăm không ánh sáng như vậy, Lâm Miểu Miểu nhìn mà cảm thấy khó chịu, Võ Tòng trông thấy cô, hơi hơi động đậy, đụng vào bên lồng sắt.
Cô vội vàng ngồi xổm xuống bên cạnh, đưa ngón tay hướng vào giữa thanh sắt của chiếc lồng, Lý Minh khóe môi giật giật muốn ngăn cản, nhưng cuối cùng chỉ tiến lên hai bước, cảnh giác đứng ở bên cạnh Lâm Miểu Miểu.
Hơi thở của Võ Tòng có chút hổn hển, há miệng đưa đầu lưỡi ẩm ướt liếm liếm ngón tay của cô, Lâm Miểu Miểu càng khó chịu hơn, đè nén hỏi: "Cơ thể của nó thế nào rồi?"
"Tôi hỏi qua bác sĩ, Võ Tòng tuy rằng chỉ dính một chút thuốc, nhưng dạ dày vẫn bị ảnh hưởng rất lớn, trong khoảng thời gian này đều phải giữ lại bệnh viện theo dõi."
Lâm Miểu Miểu thở phào nhẹ nhõm, ở nước Y cô từng nuôi một con chó lưu lạc, con chó kia bề ngoài chẳng thể nào khiến người ta thích nổi, nhưng trong lòng cô, nó còn đáng yêu hơn cả những chú chó dòng Husky(1), Samoyed(2), khi Võ Tòng mới mua, bởi vì cơ thể nhỏ bé, còn có chút đáng yêu, nhưng bây giờ đã không thể dùng từ đáng yêu để hình dung được nữa, thế nhưng trong lòng Lâm Miểu Miểu, cho dù cơ thể nó dần dần to lớn, có hàm răng sắc nhọn đi chăng nữa, cũng không ảnh hưởng chút nào tới địa vị của nó trong lòng cô.
Lý Minh cũng ngồi xổm xuống cạnh cô, thêm vào mấy câu: "Tốt nhất em nên đến thăm nó nhiều, khi người của tôi vừa tìm được nó, là dùng súng gây mê mới đem được nó đến bệnh viện, lúc làm kiểm tra nó cũng vô cùng bất an."
Lâm Miểu Miểu "Ừ" Một tiếng, sờ sờ đầu Võ Tòng, quay sang nói với Lý Minh: "Tôi cũng không biết nên cảm ơn anh như thế nào." Cô nhấp môi dưới, nói: "Thực sự vô cùng cám ơn anh."
Lý Minh cười ôn hòa: "Tôi còn chưa ăn cơm tối, muốn cám ơn tôi, không bằng mời tôi ăn bữa cơm đi."
Lâm Miểu Miểu không hề do dự gật đầu, ở lại cùng Võ Tòng một lát, mới cùng Lý Minh rời khỏi bệnh viện thú cưng. Địa điểm ăn cơm Lý Minh hỏi qua ý kiến của cô, nhưng cô ở Z thị không lâu, đương nhiên không cho được bất kỳ ý kiến gì, cuối cùng Lý Minh làm chủ chọn một nhà hàng.
"Còn tưởng rằng một khoảng thời gian sẽ không nhìn thấy em, không nghĩ tới em lại trở về."
Lâm Miểu Miểu nhàn nhạt nở nụ cười: "Thực ra khi đó cũng chưa chắc chắn." Trở về nước Y chẳng qua cô muốn bình tĩnh một chút, suy nghĩ xem rốt cuộc phải xử lý phần giấy thỏa thuận ly hôn kia như thế nào.
"Giữa em và Tông Chính vẫn ổn chứ?" Lý Minh cười một tiếng tự giễu, lúc nhận được ánh mắt trong suốt của Lâm Miểu Miểu, anh giải thích một câu, “Tôi hỏi như vậy, hy vọng em chớ để ý,... , tôi chỉ là có chút hâm mộ em, cho nên hy vọng em hạnh phúc vui vẻ hơn mà thôi."
"Hâm mộ?"Lâm Miểu Miểu vô cùng kinh ngạc hỏi.
Nụ cười ôn hoà trên mặt Lý Minh vụt tắt, "Em hẳn cũng biết, tôi cũng là con riêng."
Lâm Miểu Miểu khẽ gật đầu, chuyện này là Tông Chính nói cho cô biết, khi đó cô còn rất bất ngờ, là con riêng, dường như từ khi sinh ra đã thấp hơn người ta một cái đầu, mà ấn tượng Lý Minh để lại cho Lâm Miểu Miểu luôn là vẻ ôn hoà, khiêm tốn, rộng lượng, cô chưa từng nghĩ Lý Minh lại có thể giống như cô.
Khi đó, cô còn nghĩ, đều là con riêng, có phải cô quá thê thảm hay không? Cho nên lúc Lý Minh nói hâm mộ cô, cô mới cảm thấy rất ngạc nhiên như vậy, thật vượt quá sức tưởng tượng, hâm mộ cô bị đuổi đi nước ngoài ư?
"Tôi hâm mộ em, có thể thoải mái, tự do tự tại như vậy, không giống tôi...... "Trên mặt Lý Minh thoáng qua một chút ảm đạm, "Lúc nào cũng không ngừng leo lên, chỉ cần vừa buông lỏng, có thể sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng."
Lâm Miểu Miểu ngơ ngác, mỗi một lần gặp Lý Minh, anh ta phong cách nhẹ nhàng, cao quý tao nhã, một người bất cứ lúc nào đều duy trì một loại trạng thái, loại trạng thái này có thể chỉ là mặt nạ của anh ta, Lâm Miểu Miểu rất rõ điểm này, bởi vì chính cô cũng có một bộ mặt giả dối như vậy, mặt nạ của Lý Minh chính là ôn hòa nhã nhặn, mà của cô là lạnh lùng xa cách.
Từ đáy lòng mà nói, cô muốn chọn chung sống với một người nắng mưa thất thường như Tông Chính hơn, ở trước mặt người khác anh có thể có bộ mặt khác, nhưng trước mặt cô, tất cả tâm trạng, tức giận của anh, niềm vui của anh, vừa nhìn đã thấy ngay.
Mặc dù gặp qua Lý Minh nhiều lần, còn có cuộc đối thoại khiến người ta suy nghĩ kia, cho đến khi Lý Minh đưa Võ Tòng về, cùng cuộc nói chuyện bây giờ, từ đáy lòng cô mới xem anh ta như một người bạn.
Lâm Miểu Miểu trong lòng có chút cảm động, cô và Lý Minh sinh ra giống nhau, Lý Minh