XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342602

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2602 lượt.

lớn, còn phải mượn thêm tiền của các sư huynh đệ có quan hệ tốt với cô, mới đủ tiền mua một đống dụng cụ liên quan đến chụp hình……
Hai năm này Lâm Miểu Miểu gần như không tham gia các giải đấu chuyên nghiệp, sau khi đạt giải vô địch thế giới, tuy Lâm Miểu Miểu không buông lơi huấn luyện, nhưng trên thực tế đã không tham dự bất cứ trận thi đấu nào, tiếp tục nghỉ ngơi thư giản, đang ở trong giai đoạn bán giải nghệ, toàn bộ tinh lực đều đặt trên việc chụp hình, số tiền còn lại trong tay hiển nhiên không nhiều, bình thường cô cũng chẳng tiêu gì, số tiền này cô còn thấy là rất nhiều……, nào biết sẽ xảy ra tình huống bất ngờ này?
“Tôi có thể không lấy những thứ đó được không? Bình thường tôi cũng không đeo mấy thứ đó.” Lâm Miểu Miểu dò hỏi.
Ánh mắt Tông Chính dạo một vòng trên người cô, ở trong trí nhớ của anh, quả thực trước giờ cô chưa từng đeo đồ trang sức, ngay cả lần đầu tiên gặp nhau ở Quân Duyệt, cô cũng chỉ mặc váy, trên người không có thứ gì vướng víu.
Ngón tay Tông Chính kẹp tấm chi phiếu, nghiền ngẫm nhìn chằm chằm Lâm Miểu Miểu: “Em có thể ngủ cùng tôi một đêm.”
Ngủ một đêm? Lâm Miểu Miểu ngây người, trong nháy mắt hiểu được ý tứ của Tông Chính, loại ngủ này đương nhiên khác với loại ngủ tối hôm qua.
Khuất nhục? Xấu hổ và giận dữ?
Đã thật lâu thật lâu rồi cô không cảm nhận được cảm xúc mãnh liệt như thế này. Lúc còn nhỏ cô thường cảm nhận được thứ cảm nhận này, mỗi một lần khi người khác ở sau lưng mắng cô là “đồ con hoang”, khi biết thân phận mình chỉ là đứa con riêng, khi được mang về Lâm gia lại bị đưa đi…….
Quả là rất lâu rất lâu rồi không có cảm nhận được tình trạng áp bức, lăng nhục, xấu hổ và giận dữ như vậy, hóa ra việc này vẫn khiến cô không thể chịu đựng nổi.
Bị đưa sang nước Y, trước khi chưa gặp Phác Hoằng Hi, cô từng chịu đói 3 ngày, lại không muốn đi xin ăn, cũng không muốn tiếp nhận thương hại của bất cứ ai, một người lẻ loi liếm vết thương bị vứt bỏ, một đứa trẻ ngoại tịch 8 tuổi, không nhà không có nơi để về, tướng mạo xinh đẹp, hiển nhiên làm người khác chú ý, một người mặt mũi trung hậu đồng ý cho cô một công việc nhẹ nhàng, Lâm Miểu Miểu rất vui, lại không biết rằng kỳ thực lão ta đem bán cô cho câu lạc bộ ngầm.
Chính ở nơi này Lâm Miểu Miểu đã gặp Phắc Hoằng Hi, ông đi đến trước mặt cô, đưa khăn tay lau vết máu trên trán cô, khi đó Phác Hoằng Hi hình như khen ngợi một câu “đánh hay lắm”, sau đó đã mua cô về. Công việc chỗ đó đích thực là rất nhẹ nhàng, chỉ cần bán thân thể.
Lâm Miểu Miểu hoảng hốt một lúc, cô cho rằng mình đã đủ mạnh mẽ để có thể nghiền nát mọi lời nói, thì ra không phải, một câu nói của Tông Chính, lại có thể khơi dậy hồi ức kinh khủng của cô nhiều như vậy, Lâm Miểu Miểu cười nhạt, cô lấy điện thoại trong túi ra, chỉ có cô mới biết ngón tay mình đang run rẩy, cô hít sâu một hơi, đè xuống tâm trạng phập phồng, đi đến bên cửa sổ, bình tĩnh gọi một cuộc điện thoại cho Phác Hoằng Hi.
“Sư phụ……, con muốn ứng trước nửa năm tiền lương……, con không sao, ……, không cần, nửa năm là đủ rồi, vâng, phải hơn một tháng nữa con mới có thể trở về……”
Lâm Miểu Miểu nói chuyện điện thoại xong, tức giận đã lắng xuống, buổi sáng cô cư nhiên lại cảm thấy cái ôm đó rất ấm áp, rõ là mù mắt!
Lâm Miểu Miểu rút lại chi phiếu từ đầu ngón tay Tông Chính, không mang theo tâm tình gì nói: “Buổi tối sẽ đưa cho anh.” Cô vừa muốn xoay người rời đi, cổ tay lại bị Tông Chính nắm lấy.”
“Tức giận?” Anh hỏi.
Lâm Miểu Miểu xoay người nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, chuyển động cổ tay, nhưng anh lại không chịu buông ra, mà càng nắm chặt hơn.
“Cảm thấy nhục nhã? Phẫn nộ?” Tông Chính yên lặng nhìn cô, “Hôm qua lúc em nói câu kia, cảm giác của tôi chính là như vậy đó.”
Vẻ mặt Lâm Miểu Miểu ngưng lại, chăm chú nhìn về phía Tông Chính, vẻ mặt anh thật bình tĩnh, ánh sáng trong con ngươi lại đen như mực sâu thăm thẳm.
“Tôi rất xin lỗi, vậy thì bây giờ huề nhau, anh có thể thả tay tôi ra không?”
“Không huề nhau, em nói hai lần.” Tông Chính từ trên sô pha đứng lên, nắm chặt cổ tay cô.
“Xin lỗi!” Lâm Miểu Miểu thẳng thắn nói xin lỗi, một chút cũng không muốn lại dây dưa cùng Tông Chính, bất luận trong lòng anh ta muốn làm thế nào, hay là vì khiến cô cảm nhận được cảm giác “nhục nhã, căm phẫn”, cô cũng không muốn có bất kì dây dưa nào cùng anh ta nữa, “xin lỗi, trên bàn ăn tôi không nói thật, tôi không có khả năng sinh con, việc này tôi sẽ đích thân nói rõ với bà……, tôi nghĩ tính cách chúng ta không thích hợp, cùng ở dưới một mái nhà, rất nhiều mâu thuẫn nảy sinh, buổi tối tôi sẽ dọn ra ngoài, chuyện này tôi sẽ nói với nhà họ Lâm……”
Ánh mắt Tông Chính bỗng hung ác nham hiểm ngoan cố đến đáng sợ, trong phòng làm việc bầu không đè nén, tựa như bị ánh mắt của anh đóng băng, Tông Chính dùng lực nắm chặt cổ tay cô, gần như muốn bóp nát xương cốt của cô, anh nặng nề nhìn chằm chằm vào mắt cô, từng chữ từng chữ một hỏi: “Lâm Miểu Miểu, rốt cục em xem tôi là người nào?”
Lâm Miểu Miểu không hề sợ hãi ngẩng đầu, cũng từng chữ từng chữ trả lời: “Tôi nghĩ,