Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2657 lượt.

bụng dưới của cô, đi xuống giữa hai chân cô.
Lâm Miểu Miểu nhanh nhẹn nghiêng người, tránh bàn tay của anh, cô ngồi dậy, vẻ mặt lãnh đạm hỏi: "Tông Chính, anh cảm thấy tôi rất tùy tiện, hay là từ đáy lòng coi thường tôi, cho nên từ trước đến nay chưa từng tôn trọng tôi, muốn như thế nào thì làm thế ấy?"
Tông Chính ngẩn ra, ngay sau đó nở nụ cười lạnh lùng: "Tôi muốn như thế nào thì làm thế ấy? Tôi làm gì em? !" Một chữ cuối cùng nói ra, tức giận trên mặt anh ở trong khoảng khắc liền thu lại hoàn toàn, cửa bị anh đạp phát ra tiếng vang nặng nề, dường như ngay cả ngôi biệt thự cũng bị rung lắc.
Lâm Miểu Miểu ôm chăn bỗng nhiên thở dài, sau khi đi thăm bà ngoại và Lý Yên, cô đã bình tĩnh hơn.
Buổi chiều có thể là cô quá nhạy cảm, mồm miệng Tông Chính vốn độc địa, có lẽ anh cũng không cố tình đánh giá thấp cô, chỉ là nhất thời lỡ miệng......
Có điều, không chịu tôn trọng ý nguyện của cô, điểm này cô tuyệt đối không hiểu lầm.
Hôm sau Lâm Miểu Miểu đúng giờ tỉnh giấc, ngủ một đêm, lại cảm thấy mệt mỏi hơn, cô co mình vào trong góc, nghiêng đầu nhìn bên cạnh trống không, trầm mặc một hồi, sau đó tự nói với mình, đây là một thói quen xấu, phải nhanh chóng bỏ đi.
Cô thay quần áo xong đi công viên Đông Ngạn chạy bộ mấy vòng, sau khi trở về Tông Chính đã dậy, ngồi bên bàn ăn dùng máy tính cứng nhắc xem tin tức, vẻ mặt anh hờ hững, không biểu hiện ra bất kỳ sự tức giận khó chịu nào, nhưng bầu không khí trong phòng ăn lại như ngưng kết, Lâm Miểu Miểu bỗng không có khẩu vị ăn uống, quay về phòng ngủ tắm rửa, bần thần một lúc, khi đi xuống, Tông Chính đã lái xe đi rồi.
Buổi trưa anh không có gọi điện bảo cô đưa cơm, cũng không về nhà ăn cơm. Lâm Miểu Miểu ngồi trong phòng khách lật xem tài liệu, nhưng tâm trạng lại không yên, bên trong phòng bố trí bảy tám người đàn ông, đang bận sửa sang phòng chụp ảnh, khoan điện và đủ loại âm thanh vang lên dồn dập, Lâm Miểu Miểu tắt máy vi tính, đi quanh vườn hoa một lúc, tâm trạng mới yên ổn lại.
Ba giờ chiều, cô lái xe ra sân bay, ở quán cà phê đợi một lúc, trong loa phóng thanh thông báo chuyến bay đáp xuống, không bao lâu cô đã nhận được điện thoại của Mễ Chân, âm thanh thoải mái vui vẻ từ trong tay truyền tới: "Nina, I am coming!"
Tâm trạng của Lâm Miểu Miểu khá hơn, xách túi của mình đi đón Mễ Chân, từ xa đã nhìn thấy anh trong đám người, Mễ Chân cũng phát hiện Lâm Miểu Miểu, lập tức cười đến mức thấy mày không thấy mắt, bước nhanh tới, cho Lâm Miểu Miểu một cái ôm con gấu nhiệt tình.
Chiều cao của anh và Tông Chính tương đương, đều trên 1m8, mặc dù Lâm Miểu Miểu cao 1m73, nhưng dáng người gầy nhỏ bé, cái ôm này thiếu chút nữa cô bẹp chết ở trong ngực anh.
Rất nhanh Mễ Chân đã buông lỏng tay, Lâm Miểu Miểu nhìn lồng ngực của anh, chợt phát hiện cái ôm của anh và Tông Chính hoàn toàn không giống nhau, khi Mễ Chân ôm cô, giống như tay trái nắm tay phải mình, nhưng khi Tông Chính ôm cô, nhiệt độ nóng bỏng của anh, môi lưỡi mềm mại của anh, khiến da thịt cô kêu gào đói khát, muốn dựa vào gần hơn.
Nếu như tinh tế phân biệt, hai người đàn ông này này có rất nhiều điểm giống nhau, vẻ ngoài anh tuấn, màu da lúa mạch giống nhau, giống như ánh sáng mặt trời, nhưng khác biệt cũng rất rõ ràng, vẻ đẹp của Mễ Chân giống như cậu bé mặt trời nhà bên, mà vẻ đẹp của Tông Chính trời sinh đã mang theo một loại khí chất quyền quý thong dong.
Mễ Chân giống như ánh nắng ban mai, ấm áp rạng rỡ thoải mái, có thể nằm trên bãi cỏ ngửa mặt trông lên bầu trời, mà Tông Chính......
Có lúc anh cũng sẽ giống như ánh nắng ban mai, nhưng nhiều lúc, anh không giống ánh nắng, giống một mặt trời chói chang hơn, nóng đến bỏng rát.
Ngay trong nháy mắt ngắn ngủi gặp Mễ Chân, cô cư nhiên lại nghĩ lung tung, hình như cô càng ngày càng không bình thường.
Rời khỏi sân bay, cô đưa Mễ Chân đến biệt thự ở phường Tú Thủy, buổi sáng đã bảo nhân viên làm theo giờ tới dọn dẹp qua, cô đi một vòng quanh phòng khách, ghi chép những đồ đạc còn thiếu, Mễ Chân lấy một bộ quần áo trong hành lý, nói mấy câu với cô, đã vui vẻ hát ngâm nga đi tắm rửa.
Tắm xong, Mễ Chân cởi trần, lắc lắc mái tóc còn đang nhỏ nước: "Nina, chuyện của cậu làm xong rồi chứ? Cần tớ giúp một tay không?"
Lâm Miểu Miểu lắc đầu, khi ở nước Y trở về, cô cũng không nói cho bất kỳ ai, quay về Trung Quốc là vì kết hôn, ngoài ra cô cũng không để chuyện này ở trong lòng, đồng thời cũng cảm thấy tỷ lệ thành công của cuộc hôn nhân quá thấp, cho dù kết hôn thành, thời gian cũng chỉ có một năm mà thôi.
Kế hoạch ban đầu của Lâm Miểu Miểu là ở lại Trung Quốc mấy tháng, rồi trở lại nước Y, cho đến khi quan hệ hôn nhân này kết thúc. Nhưng mà bây giờ, cô có phần không xác định, Tông Chính, Lý Trân và Khưu Thục Thanh đều rất tốt với cô, tốt đến mức khiến cô không lỡ rời đi.
Người lúc nào cũng có lòng tham, nếu như chưa từng có được thì cũng thôi, một khi đã tiếp xúc với ban ngày, cô làm sao cam lòng trở lại đêm tối cô độc? Mặc dù ban ngày có lúc sáng quá, rọi vào người không mở mắt nổi, có lúc cũng sẽ quá nóng, oi bức k


XtGem Forum catalog