Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342655

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2655 lượt.

o cô chuyện liên quan đến cha mẹ, bà ngoại nói rất hàm súc, rất nhiều năm sau, Lâm Miểu Miểu mới chắp vá tình tiết được hoàn chỉnh.
Lý Yên mười sáu tuổi ôm giấc mộng từ thôn Bảo Lam đi đến Z thị, sau cùng lại bị cái gọi là bạn bè bán vào chốn mua vui, khi sắp trở thành đồ chơi của đàn ông, một người phụ nữ đã cứu cô, Lý Yên rất cảm kích người phụ nữ này, nhưng cuối cùng lại bị chính người phụ nữ này đưa lên trên giường của một người đàn ông, hôm sau, cô và người đàn ông này bị vợ của anh ta bắt gian tại trận.
Ngày thứ hai mới từ nước Y trở về, cô đã về đây một chuyến, bảo người sửa lại căn nhà cũ lâu năm không tu sửa người đã không thể ở này, bức tường màu trắng mới sơn chỉ quét một nửa, một nửa kia lộ ra những viên gạch màu hồng, trong phòng tối đen xuất hiện một người thanh niên thật thà chất phác, trông thấy Lâm Miểu Miểu mừng rỡ kêu lên: "Miểu Miểu, đã trễ thế này, sao em lại tới đây, em yên tâm, anh nhất định sẽ sửa lại ngôi nhà của em thật tốt."
"Vâng, cảm ơn anh."
Tiểu Lôi vỗ vỗ bụi trên tay: "Em tới thăm bà ngoại em sao? Anh đưa em đi!"
"Tự tôi đi được rồi."
"Vậy......, em cẩn thận......, trời tối đường trơn, hôm qua mới mưa......" Tiểu Lôi mất tự nhiên cười cười.
Lâm Miểu Miểu đi vòng qua sau nhà, theo đường mòn sau nhà đi lên núi, vì đường nhỏ lại trơn, nên rất khó đi, đi hơn hai mươi phút, cô dừng lại trước hai ngôi mộ song song, hai ngôi mộ được tu sửa vô cùng xa hoa, hơn mười ngày trước cô vừa mới quét dọn, hôm nay lại có lá rụng, bụi bặm cùng nhánh cây gãy.
Lâm Thế Quần theo di nguyện của bà ngoại, an táng bà bên cạnh Lý Yên, lại sửa chữa cả phần mộ của Lý Yên, mới có hai ngôi mộ lộng lẫy như ngày hôm nay. Đáng tiếc có lộng lẫy như thế nào đi chăng nữa, cũng chỉ là ngôi mộ mà thôi.
Lâm Miểu Miểu đứng trước mộ phần của Lý Yên, một lúc lâu mới nói: "Con kết hôn rồi."
"Lần trước nên nói cho hai người biết, nhưng là......, con sợ hai người lo lắng, nên không nói, con......, không xác định......"
Sau đó lại im lặng rất lâu, đến khi trời tối hẳn, Lâm Miểu Miểu mới xuống núi, Tiểu Lôi ngồi trên đống gạch vỡ sau nhà Lâm Miểu Miểu, nhìn thấy Lâm Miểu Miểu mới thở phào nhẹ nhõm, rồi chậm rãi hỏi: "Hôm nay em ở lại trong thôn nhé?" Anh lại khẩn trương bổ xung thêm một câu, "Ý anh là, trời tối đường lại hẹp không dễ đi, em lại không quen......"
Lâm Miểu Miểu nhìn căn nhà cũ còn đang sửa chữa, Tiểu Lôi liền vội vàng nói: "Nếu em không có chỗ ở, có thể ở nhà anh......, anh......, ý anh là......" Anh gấp đến độ mồ hôi trán cũng chảy ra, "Nếu em không chê......"
"Cám ơn." Khách sáo nhưng là ý từ chối.
Lâm Miểu Miểu vừa mới lên xe, điện thoại bỗng vang lên, thanh âm vui sướng của Mễ Chân gần như truyền ngay tới trong chớp mắt khi cô ấn xuống phím trò chuyện: "Nina, hai ngày nữa tớ đến Trung Quốc thăm cậu!"
"Không phải cuối tuần sao?"
Mễ Chân lấy giọng điệu ca kịch ngâm nga: "I mis you!"
Lâm Miểu Miểu nhàn nhạt nở nụ cười, mười mấy năm ở nước Y, có hai người chiếm giữ một vị trí trong cuộc sống của cô, thứ nhất là sư phụ của cô Phác Hoằnng Hi, thứ hai chính là người bạn Mễ Chân.
Khi Lâm Miểu Miểu mười một tuổi, quen biết Mễ Chân, khi đó trên đường phố nào đó ở nước Y, Mễ Chân mười ba tuổi và một đám trẻ con người da trắng tuổi tác tương đương đang đánh nhau, Lâm Miểu Miểu chỉ bình tĩnh đi ngang qua, bất thình lình bị Mễ Chân từ trong hẻm nhỏ lao ra xô ngã, Mễ Chân bò dậy, kéo cô bỏ chạy, Lâm Miểu Miểu nhìn mười mấy đứa trẻ người da trắng đuổi theo phía sau, bị động chạy theo Mễ Chân, đang chạy lại dừng lại, Mễ Chân ù ù cạc cạc bị kéo ra đánh một trận.
Cúp điện thoại, trong lúc vô tình Lâm Miểu Miểu mở nhật ký cuộc gọi gần đây.
Hàng thứ nhất: Tông Chính, đã nhận, 29.
Ngón tay của cô dừng trên màn hình, vừa thất thần đã ấn gọi đi, cô chân tay luống cuống ngắt điện thoại, mới vừa ngắt không đến một giây, Tông Chính đã gọi lại.
Lâm Miểu Miểu nhìn chằm chằm tên của anh trầm ngâm mấy giây, mới nhận điện thoại, anh không nói, chỉ có tiếng hít thở đều đều.
"Tôi gọi nhầm số......" Lâm Miểu Miểu giải thích một câu, sau đó nói, "Tạm biệt."
Trong điện thoại truyền đến tiếng "tút tút tút", Tông Chính nhìn chằm chằm màn hình tối đen, vẻ mặt càng ngày càng lạnh, Đỗ Thiếu Khiêm mở cửa đi ra, thanh âm huyên náo trong phòng gần như cùng lúc tràn ra ngoài, anh đẩy nhẹ cánh cửa, toàn bộ hành lang lại yên tĩnh lại, anh ngậm điếu thuốc đi tới ghế sô pha cạnh Tông Chính, dựa vào ghế: "Hôm qua cậu nói đón một người, chớp mắt đã không thấy bóng dáng, hôm nay cậu ra ngoài gọi điện thoại, tôi còn tưởng cậu lại biến mất chứ."
Đỗ Thiếu Khiêm ngậm điếu thuốc, từ từ nhả khói, hỏi: "Người hôm qua đón là Lâm Miểu Miểu?"
Tông Chính lạnh nhạt liếc anh một cái, Đỗ Thiếu Khiêm tiếp tục hỏi: "Hai người hiện giờ thế nào?"
Đỗ Thiếu Khiêm từ lần trước đưa ra chủ ý thối cho Tông Chính, luôn cảm thấy không ổn, tuy rằng ban đầu anh có tình cảm với Lâm Miểu Miểu, nhưng phụ nữ sao có thể so với anh em, hôm đó anh uống hơi nhiều, đầu óc không minh mẫn mới có thể nghĩ đến "vợ b


XtGem Forum catalog