Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2666 lượt.
hiến lòng người bực dọc......
Khi thiêu thân lao đầu vào lửa, biết rõ sẽ cháy thành tro bụi, nhưng vẫn không hề chùn bước, cô không có dũng khí lao đầu vào chỗ chết, cô chỉ có thể đứng ở lúc giao thời, giao giới giữa ngày và đêm ngửa mặt trông lên.
Sau này sẽ như thế nào? Cô không nghĩ tới, cứ thuận theo tự nhiên thôi.
Phác Hoằng Hi luôn nói cô không có nhiệt huyết, không có khát khao mãnh liệt, đúng vậy, cô không có những thứ này, cho nên, thuận theo tự nhiên thôi.
"Nina, cậu ở phòng nào?" Mễ Chân hứng thú dạt dào hết nhìn đông lại nhìn tây, dường như muốn tham quan một chút......
"Tớ không ở nơi này......" Lâm Miểu Miểu hơi do dự, ngước mắt nói với Mễ Chân, "Daniel, tớ kết hôn rồi."
Mễ Chân đờ người, con ngươi mở căng ra, dường như khó có thể tin được, qua một hồi lâu, anh mới nhẹ nhàng dùng tiếng Anh hỏi: "What did you say?"
Nghe nói, khi tâm trạng một người chấn động quá mạnh, sẽ không tự chủ sử dụng ngôn ngữ mình quen thuộc nhất, Mễ Chân sinh ra ở nước Y, lớn lên cũng ở nước Y, tiếng Anh ngôn ngữ quen thuộc nhất của anh.
Sự kinh hãi của Mễ Chân, ở trong dự liệu của Lâm Miểu Miểu, nếu như bây giờ Mễ Chân nói cho cô biết, mình cũng kết hôn rồi, cô cũng sẽ đứng hình. Cô rất tự nhiên dùng tiếng Anh trả lời một câu: "I am married."
Môi Mễ Chân giật giật, dù cho Lâm Miểu Miểu nói hai lần, nhưng anh vẫn không nghe vào.
"Sorry, tớ biết chuyện này hơi đột ngột, khi đó tớ trở về Trung Quốc, kết hôn, lúc ấy tớ cũng chẳng biết nói như thế nào, cho nên......" Đôi mắt cô mang theo áy náy, Phác Hoằng Hi và Mễ Chân là hai người quan trọng nhất trong đời của cô, nhưng gần tới lúc đi, cô cũng không nói với ai, luôn cảm thấy chuyện này chẳng qua là một cuộc giao dịch, rất khó mở miệng, căn bản không nhất định phải nói cho bọn họ biết.
Vẻ mặt của Mễ Chân có vài phần hoảng hốt, Lâm Miểu Miểu nói mấy câu "Sorry" không ngớt, anh không chỉ là bạn của cô, nhiều năm như vậy, gần như đã trở thành người thân của cô, chuyện trọng đại thế này, Lâm Miểu Miểu lại một mình đưa ra quyết định, đổi lại ai cũng sẽ tức giận, cô vốn định che giấu chuyện này, nhưng bây giờ Mễ Chân đã đến Trung Quốc, mà ý nghĩ ban đầu của cô cũng có một chút thay đổi.
Lâm Miểu Miểu cúi đầu, ngoan ngoãn nhận sai, vì vậy bỏ lỡ tâm tình chân thật nhất trên mặt Mễ Chân, đó là đau khổ, khó tin, ngỡ ngàng, cùng với mất mác sâu sắc hòa vào lẫn nhau. Tầm mắt của anh bỗng nhiên rơi vào trên ngón tay của Lâm Miểu Miểu, biết rõ cô không phải là người biết nói đùa, nhưng lúc này, Mễ Chân cũng không nhịn được nhóm lên một tia hy vọng: "Nina, cậu không đeo nhẫn kết hôn!"
Lâm Miểu Miểu theo tầm mắt của anh nhìn lên ngón tay trống không của mình, tùy ý đáp: "Không có."
Cô trả lời thản nhiên như vậy, ngược lại khiến cho tia hy vọng cuối cùng kia của Mễ Chân tan thành mây khói, đúng vậy, cô không thích đeo bất kỳ đồ trang sức nào, ngại lúc làm việc không tiện. Thế nhưng......, trên cổ cô lại đeo một chuỗi dây chuyền ngọc bích giá trị không nhỏ.
Trong nháy mắt Mễ Chân mất đi năng lực ngôn ngữ, anh đau khổ ở đáy lòng tự hỏi: Nếu như, anh có thể dũng cảm một chút, có phải kết quả sẽ khác đi không?
Làm bạn bè có thể là cả đời, một khi ước mong xa vời muốn đến gần, hoặc là một bước lên đỉnh, hoặc là rơi xuống vực sâu, anh rất rõ, Lâm Miểu Miểu chỉ coi anh là bạn bè, người bạn duy nhất, người bạn quan trọng, người bạn giống như người thân......, bạn bè quỷ tha ma bắt!
Anh vẫn luôn nói với chính mình đợi thêm một chút, đợi thêm một chút, nếu, anh có thể dũng cảm hơn, kết quả hôm nay sẽ khác phải không?
Tên phá đám
Mễ Chân đè xuống tâm trạng cuồn cuộn gần như muốn sục sôi trong lòng, gian nan mở miệng, cố làm ra vẻ thoải mái tươi cười: "Nina, cậu quá đáng thật, chuyện thế này cũng không nói trước một tiếng! Tớ đi sấy tóc trước đã!"
Mễ Chân thở một hơi, gần như cứng đờ trong chớp mắt, anh không biết phải làm sao đối mặt với Lâm Miểu Miểu, anh vẫn còn ở nguyên một chỗ chờ đợi, còn cô đã đi thật xa rồi.
Nửa tiếng sau, Lâm Miểu Miểu gõ cửa phòng ngủ: "Daniel, tớ ra ngoài mua một ít đồ dùng hàng ngày, một lúc nữa về."
Mễ Chân ngẩng khuôn mặt úp trong hai lòng bàn tay lên, xoa mặt lung tung, lại hít một hơi thật sâu: "Ừ."
Tiếng bước chân đi xa dần, sự chua chát cũng như sự ghen tị trong lòng Mễ Chân từ từ dâng lên, cho dù biết rõ cô đã lấy chồng, nhưng anh vẫn không cam lòng.
Trung tâm thành phố Z có hai nơi, ban ngày ở Hồng Quế Nhai, buổi tối ở phố Kim Chung Hà, phố Kim Chung Hà hoan nghênh tất cả mọi tầng lớp kể cả người nước ngoài, gần như trở thành một địa diểm du lịch ở Z thị.
Hai năm trước Lâm Miểu Miểu từng đến đây một lần, thực sự là rất náo nhiệt, tập hợp các loại quán bar, nhà hàng, câu lạc bộ tư nhân, mỗi khi màn đêm buông xuống, những cô gái xinh đẹp quyến rũ liền khoác những bộ voan mỏng màu đen từ trong giấc ngủ say tỉnh lại, tiến vào bóng đêm ma quỷ ăn chơi trác táng ở Z thị.
Phố Kim Chung Hà cũng không phải là một con phố, mà là tên gọi chung của