Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2675 lượt.
ì chuyện này giằng co gần nửa tiếng, ngoại trừ tự làm đau mình, làm Tông Chính tỉnh, còn lại không hề có kết quả.
Tối hôm qua Tông Chính ngủ không thoải mái, cô ngủ cũng chẳng dễ chịu gì, ngoài việc không quen trần truồng dán sát vào trong ngực của một người đàn ông, khổ hơn chính là anh vùi đầu ở ngực cô, cứ ở trong vô thức trêu đùa quả anh đào của cô, hơi thở nóng bỏng gần như thiêu cháy cô, khi trời gần sáng cô mới chợp mắt.
Cô lại thử vài lần, sau đó Tông Chính tỉnh dậy, mút một hơi, mới nhả đầu vú của cô ra, mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên nhìn cô, Lâm Miểu Miểu vội vàng che ngực, nửa chống người dậy, Tông Chính phát ra một âm tiết đơn mơ hồ từ trong lỗ mũi, cái tay phủ trên mông cô xoa bóp có lực, thuận thế kéo xuống, quần lót nhỏ đã bị kéo xuống một nửa.
"Đi đâu?" Anh khàn giọng hỏi.
"Đo nhiệt độ cho anh."
Tông Chính hài lòng "Ừ" một tiếng, càng dán mặt vào ngực cô, nhìn thấy cái tay cản trở kia, không vui nhéo mông cô một cái: "Lấy tay ra."
Lâm Miểu Miểu nhịn mấy giây, giọng nói vừa bất lực vừa phiền muộn: "Anh có thể đừng như vậy được không?"
"Tôi đã làm gì em hử?" Thanh âm khàn khàn dường như còn khàn hơn.
"Anh hạ lưu!"
"Ờ, bây giờ hạ lưu với em." Anh không phản đối cười lên, cái tay xoa mông ở bên trong quần lót di chuyển về phía trước, anh điều chỉnh tư thế, nghiêng đầu hôn về phía ngực cô.
Nếu như Tông Chính không bị ốm, cô sớm đã đạp cho anh một phát rồi, nhưng anh còn đang sốt......
Cô cảm giác cả người mình đều mềm nhũn, gần như dùng toàn bộ khí lực mới đè lại được cái tay ở trên mông kia, giọng nói dịu dàng hơn: "Tông Chính, anh đừng như vậy, tôi không thích."
Đối với đồ vật yêu thích, Tông Chính từ trước đến nay là đoạt được rồi mới nói, nếu như vật này là chỉ Lâm Miểu Miểu, như vậy anh muốn ăn trước rồi nói sau, về phần tình cảm, hoàn toàn có thể từ từ bồi đắp, cái ý nghĩ này hiện tại anh cũng không thay đổi, chỉ là vừa nghĩ tới tối qua cô chủ động hôn anh......
Anh ngẩng đầu lên, quét mắt nhìn khuôn mặt Lâm Miểu Miểu, gò má của cô hiện lên một rặng mây hồng, đang cắn môi, vẻ mặt buồn bực, hình như còn có phần xấu hổ.
"Hôn tôi, sẽ tha cho em."
Tha cho cô? Chẳng qua là cô thấy anh sinh bệnh mềm lòng mà thôi! ! Nhưng anh lại ỷ vào việc cô mềm lòng được đằng chân lân đằng đầu chẳng kiêng nể gì như vậy, Lâm Miểu Miểu nắm tay lại, thật sự rất muốn đánh anh!
Mặc dù trong lòng cô vô cùng vô cùng muốn đánh anh, nhưng sau cùng cô vẫn cứ là sắc mặt không thay đổi hôn lên cánh môi cực nóng của anh, môi của anh rất khô, nứt ra mấy vết, Lâm Miểu Miểu trút giận đưa đầu lưỡi ra liếm mạnh lên môi anh, vừa nghĩ đến việc anh đối xử ra sao với quả anh đào của mình, cô lại mút thật mạnh lên vết thương, vị tanh nhàn nhạt tràn ra giữa môi cô, Lâm Miểu Miểu mới hài lòng.
Tông Chính liếc nhìn cô, cũng không để ý động tác của cô, cười mà như không cười đánh giá: "Kỹ thuật hôn có tiến bộ."
Lâm Miểu Miểu đẩy anh ra, cầm cặp nhiệt độ ở đầu giường đưa cho anh, dùng chăn bọc cơ thể mình, cô cảm giác mình gần như bị ánh mắt của anh thiêu cháy.
Nhanh chóng mặc xong quần áo của mình, cô đứng dậy rót hai ly nước ấm, đưa cho anh một ly, môi anh khô, khoang miệng cũng rất khô, lúc vừa rồi cô hôn anh, anh gần như đói khát cướp đoạt nước bọt nơi đầu lưỡi của cô.
Tông Chính không nhận, vẻ mặt rất uể oải, nhưng vẫn không quên được một tấc lại muốn tiến một thước.
"Tôi muốn uống nước trong miệng của em."
Lâm Miểu Miểu đặt mạnh ly nước lên tủ đầu giường, ý tứ rõ ràng không có lầm: Uống hay không uống.
Đo nhiệt độ xong, Lâm Miểu Miểu hơi nhíu mày, ba mươi tám độ, vẫn đang sốt, cô đặt nhiệt kế lên bàn, đi ra ngoài cửa.
"Đi đâu?"
Lâm Miểu Miểu vặn cửa phòng ngủ, quay đầu lại đáp: "Tôi bảo chị Chu gọi bác sĩ đến." Tối qua khi Tông Chính sốt cao cô muốn đưa anh đi bệnh viện, hoặc gọi bác sĩ gia đình nhà họ Tông tới, nhưng bị Tông Chính cự tuyệt, cuối cùng anh chỉ uống thuốc hạ sốt, cũng khăng khăng phải dùng cơ thể của cô hạ nhiệt, sáng hôm sau từ sốt cao chuyển thành không sốt cao lắm.
Sau khi thông báo cho chị Chu, Lâm Miểu Miểu quay về phòng ngủ tắm, thân thể cô dính dính dấp dấp, tất cả đều là mồ hôi của Tông Chính, tắm xong cô lại đi sang phòng Tông Chính, chị Chu đang lau vết máu trên sàn nhà.
Bởi vì bị bệnh, hiển nhiên Tông Chính không thể đi đến công ty, buổi sáng Lý Trân gọi tới hỏi thăm bệnh tình, Lâm Miểu Miểu chột dạ liếc nhìn Tông Chính, chẳng lẽ cô phải nói bởi vì mình đạp cửa khiến Tông Chính chảy máu không ngừng, sau cùng phải tắm nước lạnh, vì vậy mới dẫn tới sốt cao sao?
Cô cầu cứu đưa điện thoại cho Tông Chính, hạ thấp giọng nói: "Mẹ anh hỏi tôi nguyên nhân anh bị bệnh......"
Tông Chính liếc cô, cầm điện thoại lên không đếm xỉa tới nói, "Dạ, không có việc gì......, tắm nước lạnh......, con biết rồi ạ......, có Lâm Miểu Miểu ở đây, mẹ không cần qua đâu......"
Anh cúp điện thoại, ngoắc ngoắc tay với cô, "Đến ngủ cùng tôi một lúc."
Mới vừa giúp cô, nhanh như vậy đã đòi báo ân! Lâm Miểu Miểu lộ ra vẻ xem thường, nhưng vẫn yên lặng