XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2679 lượt.

di chuyển đến bên giường, làm xong cô cũng chưa được ngủ ngon, cô nhìn quần áo mình mặc, nói: "Tôi đi thay quần áo ngủ."
Anh liếc nhìn cô, " Không cần thay, cởi ra đi."
Lâm Miểu Miểu khẽ hừ một tiếng, vẫn đi sang phòng của mình thay đồ ngủ, lúc trở lại phòng Tông Chính, anh đang tắm, chờ anh tắm xong, sắc mặt tái nhợt mới hồng hào hơn đôi chút, ga trải giường và chăn đệm đã được đổi, Lâm Miểu Miểu trông thấy anh đi ra từ phòng tắm, trách cứ nói: "Anh vẫn muốn tiếp tục sốt sao?"
Anh lau tóc loạn lên, nhìn chằm chằm gò má của cô nghĩ, sốt tiếp cũng hay.
Lúc gần trưa, Mễ Chân gọi điện thoại tới, Lâm Miểu Miểu lúc này mới nhớ tới anh, áy náy trả lời: "Daniel, anh ấy bị bệnh, cho nên hôm nay tớ phải ở nhà......"
Âm thanh vui sướng của Mễ Chân lập tức trầm xuống, "Vậy......, được rồi."
"Ngày mai tớ......, ừ......"
Lúc Lâm Miểu Miểu nghe điện thoại, đang nằm ở trong lòng Tông Chính, bất thình lình bị anh dùng môi chặn miệng cô, Lâm Miểu Miểu đẩy anh ra, xoay người, đang muốn tiếp tục nói chuyện với Mễ Chân, bàn tay của Tông Chính chuẩn xác đánh úp về phía giữa chân của cô, cô hoảng sợ điện thoại cũng rơi đến bên giường, buộc lòng phải đẩy tay anh ra, nhanh chóng nói với Mễ Chân, "Ngày mai liên lạc lại, Bye!"
Cúp điện thoại Lâm Miểu Miểu đá một cái lên đùi Tông Chính, tức giận trên mặt không che đậy, vén chăn lên định đi xuống, chân còn chưa đặt xuống cổ tay đã bị anh nắm lấy, Lâm Miểu Miểu xoay người lại hét lên: "Bỏ ra!"
Tông Chính không những không buông, còn lao đến ôm lấy thắt lưng của cô: "Ở trước mặt tôi hẹn hò với người đàn ông khác, em còn dám tức giận nữa à?"
Một câu nói này của Tông Chính, lập tức khiến Lâm Miểu Miểu nhớ tới chuyện buổi chiều hôm đó ở câu lạc bộ Tuyết Vực.
Cô đưa ra một kết luận rõ ràng: Anh không tin tưởng cô.
Tông Chính ôm cô trở lại trong chăn, nhìn khuôn mặt không có biểu cảm gì của cô, trong nháy mắt tâm trạng trở nên tồi tệ, "Em muốn cùng người đàn ông khác sống phóng đãng như vậy sao?"
Tình cảnh dường như lại trở về buổi chiều kia, anh chất vấn mỉa mai cô.
Cô mấy giây sau im lặng, ánh mắt trống rỗng thờ ơ hỏi: "Bởi vì tôi là con riêng, cho nên anh mới không tin tưởng tôi như vậy sao?"
Tông Chính ngẩn ra, giọng nói của cô rất bình thản, câu hỏi này dường như giống một câu trần thuật một sự thật hơn, khiến trái tim của anh không hiểu sao lại run sợ, anh xoay mặt cô nhìn về phía mình, nhíu mày phủ nhận: "Việc này cùng với thân phận của em không có quan hệ!"
Sắc mặt của Lâm Miểu Miểu vẫn không có biểu cảm gì như trước, vẻ mặt này lại khiến lòng anh xuất hiện một loại đau đớn không nói rõ mà chẳng ai hiểu được, anh dừng lại một chút nói, "Việc này cùng tin tưởng cũng không có liên quan." Chỉ là anh vô cùng ghét bất kỳ sinh vật giống đực nào xuất hiện bên cạnh cô.
Cùng thân phận không có quan hệ? Cùng tin tưởng không có liên quan? Vậy có liên quan với cái gì?
Nếu như anh tin tưởng cô, trước giờ không nên để ý, cô ngẩng đầu lên, im lặng một lúc, cuối cùng nói ra những vướng mắc chất chứa trong lòng.
"Ngày đó mẹ anh đưa tôi đi xem triển lãm tranh, tôi nghe thấy bọn họ đang bàn tán về thân phận của tôi......, bàn tán anh, bàn tán về mẹ của anh......, Tông Chính, nếu như anh và nhà anh để ý thân phận của tôi......"
Cô cho là mình không để ý thân phận "con gái riêng", cũng không thèm để ý cái nhìn của người khác đối với cô, nhưng người khác này tuyệt đối không bao gồm Tông Chính, thậm chí còn có Khưu Thục Thanh, Lý Trân......
Lúc còn nhỏ, cô luôn tự nói với mình, nếu không thể quyết định việc mình sinh ra, vậy thì dựa vào thành tựu của mình thay đổi cái nhìn của người khác, thế nhưng, hoá ra chỉ một câu "con gái riêng" đơn giản của người khác, lại có thể gim một cái gai ở trong lòng của cô.
"Chúng ta......" Cô ngẩng đầu lên, một tuần trước, cô còn có thể không do dự nói ra hai chữ kia, nhưng hôm nay lại giống như kẹt trong cổ họng.
Cô trầm mặc vài giây, ánh mắt nhìn về phía hư không, khẽ nói: "Chúng ta, ......, ly hôn đi."
Vẻ mặt của Tông Chính ở trong tích tắc này như mây gió đổi màu, trong con ngươi màu đen bùng lên lửa giận khủng khiếp, anh giận giữ nhìn cô chằm chằm, hận thấu xương hỏi: "Như vậy em đã muốn ly hôn với tôi?"
"Không phải."
Cô nhẹ nhàng nói một câu, nhưng câu này lại có thể khiến cơn giận cuồn cuộn của Tông Chính giảm đi mấy phần, anh nhìn cô hầm hầm, hỏi: "Vậy là gì?"
"Anh còn chưa trả lời vấn đề của tôi."
"Sao? Vấn đề gì?"
Tâm trạng sa sút của Lâm Miểu Miểu thật không biết dùng ngôn ngữ gì để diễn tả, hóa ra cô nói nửa ngày, anh chỉ nghe thấy mỗi chuyện ly hôn.



Anh giống như ánh mặt trời


Cô muốn ly hôn với anh sao?
Lâm Miểu Miểu có thể trả lời chắc nịch: Không muốn.
Nhưng mà, nếu như anh và gia đình của anh, luôn để ý thân phận của cô, vậy vẫn phải ly hôn.
Cô thà rằng mang theo kỷ niệm bây giờ rời đi, chứ không hy vọng một ngày nào đó sau này, đối mặt với ánh mắt xem thường của đối phương.
Trong lòng cô lại nảy ra một