Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2684 lượt.
cái ý nghĩ khác, cho dù thực sự để ý thân phận của cô thì như thế nào, cô có thể từ từ thay đổi cái nhìn của bọn họ. Thế nhưng, cô thật có thể làm được sao? Ngay cả nên làm như thế nào cô cũng không biết.
Buổi chiều đó, sau khi tách khỏi Lâm Thế Quần, anh không kịp chờ đợi liền trở về hoa viên Thế Kỷ, muốn nói cho cô biết, sẽ yêu cô, nhưng anh ngoại trừ chiếm tiện nghi của cô, không ngừng để cô ở trước mắt mình, và một ngăn tủ váy trắng kia, hình như cũng không làm được cái gì cho cô.
Tất cả mọi việc xảy ra tối qua như in lại trong đầu anh, cô gấp gáp cầm máu cho anh, cẩn thận lau khô tóc cho anh, dùng khăn lông ướt lau sạch vết máu trên cổ, trên ngực, lại ngoan ngoãn mặc cho anh ôm lên giường......, nửa đêm, anh mở mắt ra không nhìn thấy cô, gần như là giật mình tỉnh giấc, sau đó mới phát hiện cơ thể mình khó chịu. Lúc cô cho anh uống thuốc, ánh mắt lo lắng giống như mưa xuân, làm cho anh cảm thấy không khó chịu chút nào.
Anh cúi đầu nhìn cô, trên mặt cô không có biểu cảm dư thừa, bình thường cô vẫn là cái bộ dáng này, dùng mặt nạ cứng ngắc che giấu tâm trạng chân thật của chính mình, nhưng anh lại nhìn thấy dưới ngoài vẻ bình tĩnh ấy của cô là sự trống trải, điều đó khiến lòng anh cảm thấy chua xót.
Cô muốn ly hôn, anh tức giận, lại chưa từng nghĩ đến nguyên nhân là do mình, hình như, anh còn chưa đủ tốt với cô.
Ngón tay của anh xoa nhẹ gò má của cô, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, đem lời còn chưa nói hết của cô nuốt vào trong bụng, nhẹ nhàng hôn, một lúc lâu, anh rời khỏi môi cô, nâng cằm của cô lên, chăm chú nhìn vào đôi đồng tử đen láy trong veo kia.
"Không biết giải quyết không sao cả, giao cho tôi xử lý, cũng không cần lo lắng mình làm không tốt, nếu như thật sự làm không tốt, hãy để tôi làm thay,......., còn có bà nội và mẹ tôi đều rất thích em." Anh dừng lại một chút, giọng nói nhẹ nhàng hơn, "Tôi......, cũng rất thích em."
Lâm Miểu Miểu giật mình, cô quen tự giải quyết việc của bản thân, dựa vào chính mình đi hoàn thành, không dựa vào bất cứ ai. Thế nhưng, khi anh nói, hãy giao cho anh xử lý hết những chuyện khó khăn, giao cho anh làm, không biết vì sao lại khiến cô cảm thấy thật ngọt ngào?
Nhưng mà......, lần trước anh mới nói yêu cô một chút, còn bây giờ là rất thích cô, rốt cuộc là thăng cấp hay là xuống cấp đây?
Cô bỗng nhiên vùi đầu vào ngực anh, nụ hôn của anh hạ trên đỉnh đầu cô, một lát sau, thanh âm của anh văng vẳng vang trên đỉnh đầu, "Lâm Miểu Miểu, không phải em cũng nên nói, cũng rất thích tôi sao?"
"Ừ."
Tông Chính đợi mấy phút, cũng không đợi được câu tiếp theo của Lâm Miểu Miểu.
Anh nhịn một chút hỏi, "Em thích tôi không?"
Lâm Miểu Miểu rất thích bầu không khí ấm áp ngọt ngào hiện tại, cũng không cố tình vòng vo với anh nữa, rất thẳng thắn thừa nhận: "Thích."
Cô không xác định rốt cuộc thích nhiều đến mức nào, nhưng cô thực sự thích anh, cô thích người đàn ông giống ánh mặt trời như anh vậy, thích anh trong lúc vô tình ngang ngược xông vào cuộc sống của cô, thích vòng ôm của anh, nụ hôn của anh, thích bởi vì anh mà cảm nhận được ánh sáng và tình cảm nồng nàn.
Vô số cái hôn hạ lên mái tóc cô, sau đó đi xuống bên gáy cô, tay anh cũng từ bên hông theo đường cong sờ tới ngực cô.
"Em ngủ cũng mặc áo lót, sẽ ung thư tuyến sữa, mau cởi xuống."
Lâm Miểu Miểu ngẩng đầu lên, mắt lộ ra vẻ xem thường, trước đây cô đi ngủ chưa từng mặc áo ngực, nhưng từ khi ngủ cùng Tông Chính, cô còn dám không mặc nữa sao? Nhưng cho dù cô mặc, bây giờ cũng chẳng có tác dụng gì nhiều, anh đã bắt đầu chẳng kiêng nể gì đưa tay vào trong quần áo của cô, chuẩn bị cởi ra cho cô. Xem cô là người chết sao?
"Em có cần xấu hổ như vậy không? Thật hiếm có! Tối ngày hôm qua có chỗ nào tôi chưa sờ qua?" Tông Chính vừa cởi vừa quan sát vẻ mặt cứng ngắc của cô, trải qua nhiều lần luyện tập, hiệu suất cởi áo ngực của anh đã tăng lên rất nhiều, mười mấy giây đã cởi được, áo ngực lập tức bung ra, Tông Chính đưa tay về phía trước, nắm bộ ngực mềm mại nhẹ nhàng xoa nắn, rất tự nhiên nói, "Thế này không thoải mái hơn à? Tôi cởi giúp em."
Giọng nói của anh tùy ý giống như đang nói hôm nay ăn cái gì.
Lâm Miểu Miểu túm áo ngủ của mình, Tông Chính kéo tay cô ra, nhíu mày hỏi: "Em lúc nào thì trở nên ngại ngùng như vậy?"
Cô uất ức nghĩ, anh không thể an phận một chút sao? Bầu không khí vừa rồi tốt biết chừng nào, nhất định phải phát triển thành tình dục sao, hơn nữa người mặt dày như anh, muốn cô phải đối phó thế nào?
Đạp anh một cái, anh không đau không ngứa, đánh anh mạnh tay, anh vẫn đang sốt, cô cũng không xuống tay được, mở miệng cô càng không phải là đối thủ của anh.
Cô giữ chặt vạt áo của chính mình, Tông Chính cũng không có ý định cưỡng ép, anh dừng lại động tác, thấp giọng thổi hơi nóng bên tai cô: "Tôi không làm gì, chỉ ôm em ngủ trần, em cũng thích tôi ôm em, cách quần áo tôi không ôm được em......"
Anh thì thầm bên tai cô, vì bị bệnh nên giọng nói khàn khàn, nhưng lại đặc biệt mê hoặc lòng người, anh đưa tay từ từ cởi cúc áo của cô, Lâm Miểu Miểu nhắm mắt l