Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1550 lượt.

óm quản lý cao cấp của “Tần thị”, ký một số điều khoản hợp tác, gây tổn thất cho “Lương thị”, liên thủ đẩy Tần Tống ra khỏi vị trí trung tâm quyền lực khi mà anh còn ngồi chưa vững chỗ, nhờ đó lấy được một phần cổ phiếu của “Tần thị”, mượn điều kiện ấy, bắt đầu chính thức xâm nhập vào thị trường thành phố C.
Không có lửa thì làm sao có khói, lòng người trở nên hoảng loạn. Trần Dịch Phong đã xưng bá trong giới doanh nhân thành phố G mấy năm nay, thực lực rất lớn. Nghe đồn trong ban lãnh đạo, Tần Uẩn và “Lương Thị” ra mặt hỗ trợ Tần Tống nắm quyền, một bộ phận nhanh chóng đào ngũ, một nhóm khác vẫn duy trì trạng thái quan sát, tạm thời ở tình trạng trung lập.
Hiện nay ở “Tần thị” Tần Tống dường như đã mất hết quyền lực, một mình cố sức chống đỡ.
Việc này đương nhiên Tần Tống không hé nửa lời với Hàn Đình Đình, chỉ là giờ tan tầm của anh càng ngày càng trễ, sắc mặt mệt mỏi càng ngày càng khó che dấu, khiến cô phát hiện anh gần đây rất vất vả.
“Ba, có phải ba định cho anh ấy một bài học, sau đó sẽ giúp anh ấy chứ?” Cô hỏi.
Tần Uẩn lắc đầu có chút tiếc nuối, “Hai tháng trước, ta cũng có ý nghĩ này, bây giờ không thể.” Trương Phác Ngọc không ở đây, trong phòng bệnh chỉ có hai người, ông cuối cùng có thể thả lỏng thẳng thắn nói ra những ý nghĩ trong lòng, “Đình Đình, ta chỉ có nó là đứa con trai duy nhất, ta luôn hy vọng đem hết kinh nghiệm cả đời có được dạy dỗ nó, ta hy vọng nó giỏi hơn những người khác, nhưng không kịp nữa rồi, ta đã không còn bao nhiêu thời gian, không thể chờ nó từ từ tiếp thu. Những ngày còn lại trong cuộc đời này, ta phải nhìn nó chịu dày vò ra sao, làm thế nào để vượt qua, cho dù thất bại cũng không sao, ta chỉ có thể dạy nó đứng lên — đây là bài học trực tiếp nhất, cũng là khóa học cuối cùng ta có thể đi cùng nó.”
“Ba, đừng nghĩ như vậy… A Tống công việc rất bận rộn, nhưng mỗi ngày anh ấy đều dành thì giờ cùng nghiên cứu những tư liệu mới nhất với các bác sĩ, anh ấy nói không có việc gì… Thực sự là không có việc gì.” Hốc mắt Hàn Đình Đình bỗng nhiên đỏ hồng, giọng nói dần dần thay đổi.
Tần Uẩn vẫn cười rất ôn hòa, “Ta biết.” Ông nói, “Nhưng cái chết là điều không thể tránh khỏi, cuối cùng ta cũng không thể giúp nó cả đời. Người theo nó cả đời chỉ có con, Đình Đình, con là một đứa trẻ ngoan, kết hôn với Tần Tống nhà chúng ta, đã không công bằng cho con, trong lòng ta biết hết. Nhưng vì làm cha mẹ đều ích kỷ, ta à, thật sự rất vui khi có con đỡ đần A Tống của ta, sau này… nó phải nhờ vào con rồi.”
******
Từ trong bệnh viện đi ra đã lâu, Hàn Đình Đình vẫn không thể ngừng khóc.
Thật ra cô không tiếp xúc nhiều với Tần Uẩn, Tần Uẩn bình thường luôn nghiêm khắc, bất kể ông có đối xử với cô dịu dàng hơn với Tần Tống vài phần, thì trong lòng cô, ông cùng với cha cô vẫn đều là người phải cẩn thận tôn kính.
Điều này không có nghĩa là cô không hiểu cái tâm của ông trong cách đối đãi với Tần Tống, có thể vì là người ngoài cuộc, nên ngược lại cô nhìn thấy rất rõ ràng, cho đến nay ông đã gửi gắm những kỳ vọng lớn lao đến nhường nào vào Tần Tống. Ông từ đầu đến cuối đã dùng cách này để yêu thương đứa con trai của mình. Tần Tống từ nhỏ được ngàn người thương vạn người chiều, yêu thương nhiều như vậy, Tần Uẩn trước sau vẫn kiên trì cách thức biểu đạt đặc biệt nhất kia của mình.
Ông không phải không có cách giúp Tần Tống vượt qua, chỉ là, trong cuộc đời của Tần Tống về sau còn có thể gặp rất nhiều chuyện gian khổ như vậy, khi đó ông đã không thể ở bên, không thể như bây giờ quan sát kỹ càng từ đầu đến cuối, yên lặng nhìn thấy những khiếm khuyết và thiếu sót, đợi đến cuối cùng không thể vượt qua, ông sẽ phân tích từng thứ từng thứ một rồi giải quyết… Đây là khoảng thời gian quý báu nhất đối với sinh mệnh của ông, ông đã yên lặng cùng đứa con thân yêu của mình chịu đựng những đau đớn do lột xác trưởng thành. Như vậy, về sau A Tống của ông cho dù có gặp bất cứ chuyện gì, đều sẽ nhớ đến ngày hôm nay, sẽ nhớ lại, cha anh cuối cùng đã trao bản lĩnh này cho anh.
Thực tế ba của cô, chắc cũng như vậy? Nhất định ở một góc độ mà cô không nhận thấy, ông đã dùng phương thức bảo vệ của mình, toàn tâm toàn ý yêu thương cô. Giống như Tần Tống cảm thấy cha anh đã không yêu anh đủ, những trách móc và bất hòa của cha cô lúc cô đang chìm trong đau khổ, thật ra chính là biểu hiện mờ nhạt của tình thương sâu đậm nơi ông, phải vậy chăng?
Bệnh viện cách nơi cha mẹ Hàn Đình Đình ở không xa lắm, cô vừa chìm đắm bi thương và cảm động vừa khóc lóc đi về nhà, không bao lâu đã tới giao lộ gần khu đại viện. Trong lòng bị khuấy động bởi những cảm nhận hoàn toàn mới, cô chạy nhanh về nhà, vừa mới qua ngả rẽ, mắt đã thấy cổng đại viện chỉ cách hai căn hộ, cô bỗng nhiên cảm thấy trước mắt có gì đó lóe lên, theo đó là một tiếng động mạnh bên tai, trên má cô đột nhiên có chút đau đớn lạnh lẽo.
Cô dừng bước, choáng váng hai giây trước khi ý thức được, một chai bia vừa mới bay qua trước mắt cô, đập vào vách tường bên trái bể tan tành, một mảnh nhỏ bắn vào cô, cô ngơ ngác sờ sờ khuôn mặt hơi lạnh, vừa


XtGem Forum catalog