Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1556 lượt.
vừa trầm giọng gọi người: “Vợ ơi! Vợ à!!!”
Hàn Đình Đình ló đầu từ trong bếp ra: “Dạ?”
“Sao không bật máy sưởi!” Anh phàn nàn. Làm việc một ngày về nhà vừa lạnh vừa đói, tâm tình cực kỳ không vui.
“Thời tiết còn chưa đến lúc lạnh nhất mà, nhà to thế này mà mở máy sưởi, tốn điện lắm!”
Tần Tống quăng giầy “Phịch” xuống đất, “Vậy em muốn đông chết anh à!”
Lại cáu rồi… Hàn Đình Đình vội vàng đi bật máy sưởi, cất giầy của anh vào tủ, cô đứng ở trước mặt hỏi anh: “Anh thật sự cho rằng em muốn đông chết anh đấy hả?”
Tần Tống quay mặt đi, hừ một tiếng. Lại bị cô kéo xoay lại, “Nói đi, mới vừa hung hăng lắm cơ mà?”
“Vợ làm anh không vui — Nhà ai mùa đông mà không bật máy sưởi! Nói với em mấy lần rồi, về nhà vẫn lạnh như băng…”
Tần Tống không ngờ lại mềm xuống, chỉ dám thấp giọng phàn nàn.
“Biết rồi, sau này trước khi anh về em nhất định nhớ kỹ bật lên cho anh.” Hàn Đình Đình nhẹ nhàng nói, “Chỗ nhà bọn em ở hồi trước mùa đông còn lạnh hơn ở đây, mà cũng chưa từng lắp máy sưởi… Một năm bốn mùa vốn là mùa xuân ấm áp, mùa đông lạnh, anh cứ để nhiệt độ mỗi ngày đều giống nhau, cả một năm bất kể ngày nào cũng mặc cùng một kiểu quần áo dày mỏng như nhau, vậy không kỳ quái sao?”
“Em đừng xem anh như con nít tiểu học mà dạy dỗ được không?” Tần Tống lẩm bẩm.
Hàn Đình Đình nhịn không được giơ tay nhéo nhéo mặt anh, “Anh có cao mà không có lớn, trẻ con!”
Lòng bàn tay cô ấm áp, giọng nói càng ấm áp hơn, cục tức của Tần Tống nhất thời xẹp hết, chỉ là còn ngại xấu hổ chưa muốn xuống nước, cầm lấy tay cô thật chặt, chầm chậm xoa nhẹ, ý đồ chờ gan to hơn thì kéo luôn cô vào lòng sưởi ấm…
“Đừng lộn xộn…” Hàn Đình Đình vẫn cảm thấy không được tự nhiên, thẹn thùng né tránh tay anh, “Em muốn nấu cơm, tối nay nướng cánh gà cho anh ăn… Anh đi lên thay quần áo được không? Em mua một chiếc áo lông, treo trong tủ quần áo của anh đó.”
“Em mua quần áo cho anh?” Ai đó lúc nãy mặt còn cáu kỉnh khó chịu, thình lình trở nên sáng láng, phấn chấn hỏi han.
Hàn Đình Đình ngượng ngùng gật gật đầu, “Em dọn tủ quần áo thấy anh không có áo lông nên mua… Anh đi thử xem, nếu anh không thích cũng không sao, em mang về cho ba em mặc. “
“Anh thích!” Tần Tống phấn khởi, mạo hiểm nhè bên má hồng hồng mịn màng đẹp đẽ, “chụt” một tiếng rồi lủi lên lầu thử quần áo.
—————————–
Ngày hôm sau, tại “Lương thị”.
Đại BOSS kéo kéo áo khoác, ấn điện thoại nội bộ: “Máy sưởi hỏng à?”
Thư ký văn phòng rét run: “Không phải ạ… Là Lục thiếu bắt tắt đi…”
“Lý do?” Đại BOSS đầu đầy vạch đen, Tần tiểu lục này từ sau khi kết hôn, sao càng ngày càng ngây thơ thế!
“… Chúng tôi cũng đã hỏi qua… Lục thiếu nói là tiết kiệm năng lượng bảo vệ môi trường…”
“… Ừ.”
Chịu đựng được đến trước giờ họp, năm người quần áo chỉnh tề chóp mũi đỏ chót đã muốn đông thành đá, mặt mũi rầu rĩ, nghiến răng nghiến lợi.
Lý Vi Nhiên nghiêm mặt với Dung Nham: “Dung nhị, cho cậu chọn xe của tôi, xe nào cũng được, đừng bày cho Tiểu lục chiêu nào gây tổn hại nữa được không?”
Đôi mắt đào hoa lạnh cóng của Dung Nham rũ xuống: “Lần này quả thật không phải tôi…”
Đại BOSS trầm ngâm một hồi, gõ gõ ngón trỏ xuống mặt bàn, “Lão Tam, cậu có cao kiến gì không.”
Trần Ngộ Bạch từ đầu tới đuôi không tham gia thảo luận, vẫn hết sức cúi đầu chăm chú làm báo cáo.
Kỷ Nam sụt sịt mũi, nghiêng đầu nhìn sang: “Cái gì mà gấp vậy?”
“Bản kế hoạch đầu tư.” Trần Ngộ Bạch ngẩng đầu lên từ đám hồ sơ, tay đẩy đẩy gọng kính, “Làm xong sớm một chút, nhân lúc trời chưa quá lạnh đuổi cậu ta về ‘Tần thị’.”
Bốn ngón cái đông lạnh dựng thẳng lên trời…
Tần Tống chậm rãi đến. Anh mặc một cái áo khoác dài màu đen, không kéo khóa, bên trong là một cái áo sơ mi màu hồng và áo vét lông đen, thần thái bay bổng, bóng bẩy xuất hiện.
Ống tay áo lông và quần áo ma sát vào nhau phát ra âm thanh khe khẽ, nghe thấy vậy da đầu của năm người kia chợt run rẩy.
“Cái này là kiểu mới nhất…” Dung Nham vuốt cằm, cảm khái nói.
Tần Tống đẹp trai vung áo ngồi xuống, chiếc áo lông xòe ra như một cái dù đen lớn, rồi chầm chậm hạ xuống, khép lại theo dáng ngồi xuống của anh, Kỷ Nam cay đắng nhắm mắt — vị mỹ thiếu niên năm đó giành được danh hiệu tuấn tú số một “Lương thị”, thật sự chính là người trước mắt đây ư…
Cũng may mùa đông giá rét của “Lương thị” năm ấy cuối cùng cũng vượt qua trong yên ổn và ấm áp. Tần Tang tự mình gọi điện cho Hàn Đình Đình, trong khi nói chuyện phiếm bâng quơ nhắc đến Lý Vi Nhiên bị cảm lạnh, đại BOSS và Dung Nhị không có áo lông nên cũng oanh liệt ngã xuống.
Cuối cùng Hàn Đình Đình cũng ý thức được cái gọi là hiệu ứng bươm bướm…
Tối đó Tần Tống về nhà, máy sưởi trong nhà ấm chưa từng thấy.
Hai cái áo lông cuối cùng về tay của ba Đình Đình.
Trần Dịch Phong có hứng thú với dự án đầu tư đến nỗi mọi người đều biết, một số ít nguyên lão cao cấp của “Tần thị” còn bạo gan liên tục tiếp xúc với anh.
Giới doanh nghiệp nổi lên tin đồn, Trần Dịch Phong đã cấu kết với một nh