Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.

anh, gặp em nhất định phải tự tay giao cho em.”
Hàn Đình Đình nhận lấy, khi anh ngồi xuống, thuận tay xoa xoa đầu cô vài cái, thì thào một cách thật lòng: “Gần đây, Tần gia bên kia đúng lúc rối loạn, anh đến lần này cũng có liên quan. Chính em cũng phải cẩn thận, loại tranh cãi vì lợi ích gia tộc em tuyệt đối đừng nhúng vào, cũng đừng tham gia, nguy hiểm lắm.”
Hàn Đình Đình từ chối không trả lời. Tần Tống ở nơi ấy, cô làm sao không can dự chứ? Tần Tống ở nơi ấy, cô có thể gặp nguy hiểm gì chứ?
“Được rồi, tự anh tìm đến vì muốn nói với em chuyện này. Con người Tần Tống không tệ, nếu có rắc rối gì nói cho anh biết, anh mặc dù ở cách xa em, nhưng cũng có cách dạy cậu ta.” Anh cười sang sảng, Hàn Đình Đình cũng mỉm cười đáp lại. Cô nghe những lời anh nói, nhìn anh, bất ngờ cảm thấy dần dần bình tĩnh.
Chẳng sợ anh có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của cô, có thể vừa xuất hiện đã làm cô sợ hãi, mới dùng mấy câu nói đã dễ dàng làm cô đổ mồ hôi, nhưng anh mãi mãi sẽ không còn giống quá khứ, có thể làm cho cô bị lạc lối.
Lúc anh nói chuyện với cô, vẫn không hề ngại ngùng gì như trước đây, dường như luôn xem cô như… em gái thân thiết nhất, chu đáo lo lắng mọi sự cho cô.
Đúng vậy, trước kia cô luôn vì sự chu đáo này mà cảm động, chờ mong, lo được lo mất, bây giờ cô cũng cảm thấy rất rõ cái cảm giác kỳ lạ kia: đó chỉ là sự ân cần của anh mà thôi, cho dù cô có yêu anh hay không, anh vẫn vậy, điều thay đổi chính là cảm nhận trong trái tim cô.
Anh trước sau như một, trái tim cô không còn đập thình thịch vì tình cảm thời con gái kia nữa.
Đúng vậy, cô đã không còn vì anh mà rung động.
“Khụ khụ!” Tần Tống rất nhanh đã sải bước xuống đến nơi, ngồi phịch xuống bên cạnh Hàn Đình Đình.
“Cổ áo sao vẫn chưa lật xong thế này?” Cô nhìn thấy, cúi đầu nói, giơ tay bẻ cổ áo cho anh, khẽ vuốt vài cái.
Tần Tống rất hưởng thụ ngẩng cao đầu, còn Trần Dịch Phong lại mượn chuyện uống nước, dời ánh mắt đi hướng khác.
————————————-
Ngồi không lâu Trần Dịch Phong đã đi, Tần Tống và Hàn Đình Đình đưa anh tới cửa, anh cười nhéo nhéo mặt Hàn Đình Đình, “Hẹn gặp lại.”
“Hẹn gặp lại.” Hàn Đình Đình trên mặt đột nhiên hơi nóng, cho đến khi cửa đã đóng hẳn vẫn chưa khôi phục lại vẻ bình thường. Một lúc sau, chỉ nghe thấy Tần Tống ở phía sau mát mẻ: “Người đã đi xa rồi, em còn định cúi đến lúc nào nữa vậy?”
Cô quay đầu, chỉ thấy sắc mặt ai đó đã hoàn toàn thay đổi, từ phong độ chủ nhà đã biến thành một con thú nhỏ có ánh mắt hậm hực, mặt mũi đen kịt… Hàn Đình Đình bỗng nhiên cảm thấy rất muốn cười, cái khoảnh khắc đau khổ không nói nên lời vừa rồi đều tan thành mây khói.
Nếu phì cười anh nhất định sẽ phát giận lên, cô đành chịu đựng, cúi đầu đi vào trong, lại bị Tần Tống giữ chặt lại, “Nói chuyện với anh ta vui vẻ như vậy, bây giờ không thèm nhìn đến anh nữa à!”
“Không có mà?”
“Anh ta vừa mới nói cái gì với em vậy?”
“… Hẹn gặp lại?”
“Trước đó nữa! Lúc anh lên lầu thay quần áo, hai người nói chuyện gì vậy?” Tần Tống nổi xung.
Phì phì… Có người rốt cục đã không thể nhịn được cười thành tiếng, “A Tống,” cô cầm lấy cổ tay anh, vô tình trở nên dịu dàng mà đầy quyến luyến, “Anh thật là tếu, em chưa từng gặp ai… Gặp ai thú vị như anh vậy.”
“Đừng đổi đề tài!” Tần Tống hoàn toàn nổi cáu, ôm chầm lấy cô siết chặt, anh hung dữ thề bên tai cô: “Em hãy nghe cho kỹ: Anh sẽ không ly hôn! Thả em cho anh ta à! Cho dù anh ta có là Trần Dịch Phong cũng vậy! Em, có, muốn, cũng, không, được!”
“Lúc trước là anh nói một năm sau ly hôn, không phải em.” Hàn Đình Đình cúi đầu nói.
Ẩn ý của cô làm cho Tần Tống ngẩn người, sau đó anh siết chặt hai vai cô, đẩy mạnh cô ra, xoay cô lại đối mặt với anh: “Vậy bây giờ thế nào? Bây giờ anh ta đến đây, em có còn thích anh không?”
Anh hỏi thẳng thừng như vậy, Hàn Đình Đình đỏ mặt, không nói lời nào. Tần Tống nóng nảy: “Em nói mau đi!”
“Sao anh lại…” Hàn Đình Đình ngọ nguậy, có ý đẩy anh ra, lại nhanh bị anh túm lại, một lúc lâu sau tránh không được, cô vừa xấu hổ vừa căng thẳng, trong lúc bối rối không biết làm sao lấy được cản đảm: “Em… có thích!”
Tần Tống trong nháy mắt im lặng.
“Thật chứ… ?” Giọng anh có vẻ đầy nghi ngờ. Hàn Đình Đình ngẩng đầu, chỉ thấy trên mặt anh cũng có hai vạt ửng đỏ rất đáng ngờ, cô cắn môi, gật đầu thật mạnh.
Khụ… Cuối cùng Tần Tống cũng thả lỏng tay, sau đó hai bàn tay chà chà vào nhau, không biết nên để ở chỗ nào.
Hai người đứng mặt đối mặt, chân tay đều luống cuống đến đỏ cả mặt, trong giây lát vừa xấu hổ lại vừa thấy ngọt ngào.
“Em đi nấu cơm.” Da mặt Hàn Đình Đình so với anh mỏng hơn, xoay người muốn chạy trốn.
“Ai…” Tần Tống một lần nữa bắt lấy cô kéo vào lòng, anh vốn cũng đã bối rối, theo bản năng ôm cô trong vòng tay, trong lòng nổi bão, sóng sau cao hơn sóng trước, không biết nên nói từ đâu.
Tim đập cực nhanh, hơi thở của anh cũng đều rối loạn, mùi hương của cô làm cho miệng lưỡi anh khô lại, “Em…” Anh cuối cùng cũng mở miệng, “Anh… Lần đó lúc anh nói với em ở bệnh viện, anh muốn sống chung với em, anh không s