Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341541
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.
ay rượu, không phải là lời lúc say… Trước kia anh cũng có bạn gái, rất nhiều, anh cũng từng yêu — ít ra lúc ấy anh cảm thấy đó là tình yêu… Nhưng em không hề giống, em và các cô ấy khác nhau, có em ở bên anh, làm cho anh cảm thấy an tâm. Chưa từng có ai giống em, anh không lúc nào thấy buồn chán. Em có thể cảm thấy đơn giản, cuộc sống đối với em có lẽ rất dễ dàng? Nhưng anh thì thấy rất khó khăn… Thật sự rất khó khăn, anh cho đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy một người, giống như em vậy, làm cho anh sẵn lòng muốn ở cùng cô ấy suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ.”
Cái này… Cái này coi như đang tỏ tình sao… Hàn Đình Đình mặt đỏ lên, huyết áp tăng làm đầu óc choáng váng hồ hồ. Mỗi chữ của anh ở bên tai cô đều nghe rõ, chỉ là dù từng câu từng chữ đều rất nhẹ nhàng, nhưng lại vẫn chứ lặp đi lặp lại văng vẳng trong đầu cô, làm cho cả người cô trở nên nhẹ bẫng, giống như đi vài bước, có thể bồng bềnh trôi…
Tình yêu, có thể làm cho người ta nhẹ nhàng vậy sao?
“Đang nói chuyện với em đó!” Tần Tống không thể chờ cô đáp lại, hơi mất tự nhiên đứng lên, “Có phải em đang cười trộm anh không?!”
“Em không có mà!” Anh nói chưa dứt lời, Hàn Đình Đình đã thật sự phì cười.
“Còn cười nữa à!” Tần Tống vừa mắc cỡ vừa giận dữ gầm lên, đuổi theo cô làm bộ như muốn giựt tóc của cô. Hai người náo loạn tới tận sô pha, Tần Tống ôm chặt cô trước ngực như ôm bảo bối, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, anh rầu rĩ nói: “Vì sao em không nói cho anh biết người kia chính là Trần Dịch Phong?”
“Em lại không biết anh có quen anh ấy…” Hàn Đình Đình cũng hiểu được thế giới này thật sự nhỏ, “Anh và anh ấy có giao dịch buôn bán à?”
“Anh ta kinh doanh rất to ở phía nam, trước kia anh có hợp tác với anh ta hai lần. Lần này anh ta là do ba ông anh kia kéo đến, Kỷ Nam nói mọi người đã âm thầm tiếp xúc một thời gian rồi, áng chừng bọn họ lần này sẽ hợp tác.” Tần Tống nhíu mày, “Thật phiền là cái tên gia hỏa đó lòng dạ rất sâu, trước kia lúc buôn bán với anh ta, đại ca đều phải đưa Trần Ngộ Bạch đi đối phó… Nhưng mà anh không sợ anh ta!”
Hàn Đình Đình không trả lời, anh mất vui: “Em không tin anh à?”
“Không phải… Em đang cảm thấy Trần Dịch Phong mà anh nói kia, với cái người mà em biết trước giờ dường như không phải một người… Đại khái là vì anh ấy rất ít khi nói chuyện công việc với em.” Hàn Đình Đình cười cười, “Cũng có thể là, trước kia em luôn bị giam hãm trong một vòng tròn, góc độ nhìn nhận anh ấy khá thiển cận.”
“Mặt anh ta có cái gì đẹp cơ chứ,” Tần Tống thì thầm, “Thẩm mỹ của em đúng là rất kém, cho dù có yêu thầm ai cũng nên lấy tiêu chuẩn không khác anh lắm chứ? Anh ta già như vậy, tuổi còn lớn nữa chứ!”
“Anh…” Thật sự ngây thơ…
Hàn Đình Đình quay lại nhìn anh, chỉ thấy được vẻ mặt thờ ơ của anh, lại nghe anh tiếp tục cảm khái: “Ba em thật là sáng suốt, lúc trước làm sao ông thấy Trần Dịch Phong gây rối với em?”
“Không phải là anh ấy gây rối … là em.” Hàn Đình Đình ngượng ngùng nói.
Phì… Tần Tống cười muốn ngã, “Em đi tỏ tình à? “
“Không… Em vẫn không dám, sau đó từ từ động viên bản thân, em liền viết một lá thư… nhưng chưa kịp gửi cho anh ấy, đã bị ba nhìn thấy… Ba vô cùng tức giận, nhất định phải hỏi anh ấy rốt cuộc đã làm gì, để cho em sinh ra cái ý tưởng như vậy… Sau đó em khóc van xin ba đừng đi, mẹ cũng nói giúp em, nhưng ba vẫn rất giận, vừa lúc có cơ hội điều động công tác, ông liền xin chuyển đến đây.”
Đây là sự kiện ầm ĩ nhất của Hàn Đình Đình ngoan hiền vâng lời từ bé, thái độ nghiêm trọng của cha mẹ đã làm cô hối hận, đến cuối cùng biến thành một vết thương sâu sắc mà không ai dám nhắc tới. Cho đến tận hôm nay, ở trước mặt Tần Tống tự nhiên lại có thể thoải mái kể ra như đang nói chuyện phiếm, bỗng nhiên lại thành giống như chuyện trẻ con ngồi cùng bàn trộm tẩy của nhau, tuy hơi xấu hổ, nhưng cũng đáng yêu.
Cô dựa vào người Tần Tống, vô cùng yên tâm.
“Em vẫn luôn cảm thấy rất buồn, nếu không vì chuyện này, ba mẹ em sẽ không đến mức lớn tuổi rồi còn phải chuyển nhà đến đây… Từ khi đến đây công việc ba em vẫn không được thuận lợi, còn bị ngã gãy chân, có đôi khi em cảm thấy em đã làm phiền ông…” Hàn Đình Đình ngả vào lòng anh, rất buông lỏng, dông dài tâm sự. Tần Tống bỗng nhiên ôm chặt lấy cô, hỏi: “Chuyển tới đây không hay à? Không có chút gì tốt đẹp sao?”
Cô ngừng một chút, vất vả lắm mới xoay người lại được, một lúc lâu sau, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Cũng không hẳn là không tốt… Chuyển tới đây… Mới gặp được anh…”
Ừ, đúng vậy… Tần Tống muốn bù đắp cho cô, ôm cô càng chặt hơn, vùi mặt vào cổ cô dụi loạn một trận, vui đến nỗi cứ liến thoắng suốt…
——————
Đáng tiếc là Tần tiểu lục chỉ có thể nhiều chuyện với tiểu thổ màn thầu nhà anh mà thôi, đối mặt với đám lãnh đạo ăn thịt người của “Tần thị” kia, anh phải giấu kín tâm hồn vừa ngây thơ vừa yếu đuối kia thật kỹ, ra vẻ mạnh mẽ bình tĩnh.
Thành phố C, đầu mùa đông, đợt không khí lạnh đầu tiên.
Tần Tống về nhà, trong nhà còn lạnh hơn cả nhà để xe, anh vừa đổi giày