Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.
tuyệt vọng…
“A Tống…”
“Anh đây!” Tần Tống bị tiếng khóc của cô thúc tỉnh, vội vàng ngồi dậy ôm cô vào lòng.
Trong mơ cô vừa khóc vừa gọi tên anh, điều này khiến trái tim ngây thơ của chàng trai Tần Tống nhảy nhót đến nỗi muốn bắn ra khỏi ngực. Trong giây phút ngắn ngủi này anh cảm thấy mình to lớn như một ngọn núi, cô dịu dàng yếu ớt tựa vào lòng anh, gắn bó với anh trọn đời.
Trong lòng dịu dàng như nước, anh vỗ vỗ nhẹ lưng cô dỗ cô thức dậy: “Đình bảo bối, dậy nào… Em nằm mơ thôi… Tỉnh lại đi!”
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mơ cô nghe thấy giọng nói của anh, liền vô cùng an tâm. Vừa tỉnh lại đã thấy mình đang ấm áp trong vòng tay anh, chuyện kia quả thật là một giấc mơ, cô ngừng khóc theo phản xạ, mơ mơ màng màng ngồi dậy.
Trong phòng rèm cửa sổ chỉ kéo một bên, nắng sớm bên ngoài đã le lói, trời cũng sắp sáng rồi.
Hàn Đình Đình xoa xoa mặt, khát nước quá, cô tung chăn lên nhảy khỏi người anh xuống giường, hình như đụng trúng cái gì rất cứng, nghe thấy anh “Ặc…” một cái, cô hấp tấp quay đầu hỏi: “Sao vậy?”
Tần Tống co gối dựng chăn lên, sắc mặt cứng đơ lắc lắc đầu, rặn từng chữ qua kẽ răng: “Không, sao.”
“Anh vẫn khó chịu phải à?” Cô lo lắng đưa tay sờ sờ mặt anh, “Có muốn uống nước không?”
Những ngón tay mềm mại của cô áp lên mặt anh, Tần Tống bất chợt nhắm mắt lại, bối rối gật gật đầu.
Hàn Đình Đình bưng nước quay lại, trên giường chỉ còn lại một đống chăn gối lộn xộn, cô đi đến phòng tắm gõ cửa: “A Tống?”
Phòng trong vốn có vài âm thanh rất khẽ, lúc này bất chợt một tiếng gầm nhẹ trong cổ họng vang lên, im lặng một hồi lâu, Tần Tống mới xoay người ngượng ngịu mở cửa đi ra.
Hàn Đình Đình cũng không nghĩ nhiều, bưng ly sữa cho anh, “Nè, nhân lúc còn ấm uống đi.”
Tần Tống nhìn cái ly chất lỏng màu trắng vẫn còn bốc khói nóng lượn lờ trong không khí kia, khóe miệng hơi giật giật, xoay mặt im lặng bò lên giường, kéo chăn trùm kín từ đầu đến chân.
Trung thực mà nói thảm kịch nhân gian chính là tình địch quang minh chính đại sóng vai ngồi chung một chỗ với bà xã của bạn, bạn không thể nhào qua cào mặt người ta, đã thế lại còn phải mở miệng gọi người ta một tiếng “chú”…
Noel năm nay ở thành phố C trùng với đợt tuyết đầu mùa.
Sáng dậy kéo rèm cửa sổ, bên ngoài nhà tuyết đã phủ trắng vạn vật, trời đất trắng xóa. Hàn Đình Đình hào hứng chạy lên lầu gọi Tần Tống dậy: “A Tống! A Tống!”
Tần Tống làm việc đến tận ba giờ sáng mới đi ngủ, lúc này còn đang say sưa, bị cô đang đâu đánh thức, khó chịu xoay người, mặt vùi trong gối rền rĩ: “Gì vậy?”
Hàn Đình Đình cực kỳ vui sướng tiếp tục tục lay anh: “Tuyết rơi! Anh mau dậy xem đi!”
“Con nữa con nữa!”
“Con cũng vậy…”
Cho nên kết quả chính là — ngoại trừ Tần Tống, tất cả mọi người đều cùng một đội… trong trận chiến ném tuyết đầy trời Tần lục thiếu luôn luôn lịch lãm sang trọng của chúng ta đầu tóc như tổ quạ, lăn qua lộn lại khắp nơi trốn trốn tránh tránh, lệ rơi đầy mặt…
******
Cuối cùng thời cơ thoát khỏi lũ nhóc con đầu củ cải điên cuồng kia cũng lặng lẽ đến, Tần Tống thật vất vả vừa cõng vừa cướp bà xã về, chạy một mạch như điên. Hàn Đình Đình trên lưng anh bị xóc tới xóc lui, vẫn cười, trông ngốc nghếch cực độ.
Vào đến nhà để xe, anh thả cô từ trên lưng xuống, hai tay giữ chặt khuôn mặt cô, cúi xuống không một lời giải thích cắn lấy đôi môi cô.
“A!” Môi Hàn Đình Đình hơi đau, vô thức giãy ra.
Tần Tống xoay người, ôm cô ấn “rầm” vào cửa xe, lưng cô nhói lên làm cả người bật về phía trước, hai khối mềm mại va mạnh lên cơ ngực rắn chắc của anh, làm thú tính của anh nổi lên, miệng mút mạnh lấy cô.
Không có chút kỹ thuật gì đáng nói, chỉ như đang muốn điên cuồng nuốt cô vào bụng, anh nhắm mắt ôm lấy cô, bị sự ham muốn làm choáng váng, trong hơi thở vừa hỗn loạn vừa nặng nề có lẫn vị cay của kem đánh răng, cảm giác lành lạnh cay cay này, làm cho cả người đều run rẩy…
Đến khi anh cắn nuốt đủ rồi, cuối cùng cũng lưu luyến thả xuống, chân Hàn Đình Đình đã mềm nhũn đứng không nổi, dựa lưng vào cửa xe trượt thẳng xuống. Tần Tống lại vòng tay ôm chặt cô, cảm giác rất thỏa mãn sung sướng phá lên cười, vừa cười vừa áp mặt lên một bên má của cô.
Anh hôn! Thật sự hôn rồi!
“Bà xã,” Anh nhẹ cắn vành tai cô, hơi thở nóng hầm hập nói: “Sau này chúng ta có con, có khi nào em chỉ yêu mình nó, để anh cô đơn?” Vừa rồi nhìn cô trong đám nhóc ấy cười dịu dàng, trong đầu anh chợt lóe lên ý nghĩ này, bất chợt cảm giác đố kỵ mãnh liệt dâng lên trong lòng, thầm muốn nhanh nhanh cướp cô về, tìm nơi không có người cắn cô thật đau.
Hàn Đình Đình sầu… Sẽ như vậy sao? Cô thật sự rất thích trẻ con, thơm thơm mềm mềm thật đáng yêu. Con của hai người… Tốt nhất là lớn lên giống anh, đẹp trai đáng yêu, hai con mắt đen nháy như mực, mỗi khi cười như thắp sáng cả thế giới này, khi không vui lại nghiêm mặt, để mọi người phải dỗ dành… Hàn Đình Đình bặm đôi môi mới bị anh cắn, những hình ảnh vừa tưởng tượng lên làm cho cô hạnh phúc nói không thành lời.
Cô k