Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
g anh ta trước mặt tôi làm chuyện không chính đáng tôi lại không thấy hay sao!” Tần Tống dựng lông mao.
“Em phải đi về làm mẹ kế cho người khác thì đi đi! Tôi không hiếm lạ! Đừng xuất hiện ở trước mắt tôi!”
“Anh…” Hàn Đình Đình nước mắt lập tức nảy lên, chỉ nói mấy câu mà thôi, làm sao lại khiến ý nghĩa méo mó như vậy? Rõ ràng là anh luôn đem lòng của cô bắt tại bên miệng cười nhạo, luôn “mẹ kế” dài “mẹ kế” ngắn, rất khó nghe!”
Cô ôm mặt xoay người, Tần Tống còn chưa hết giận, “Còn không đi?!”
Anh luôn luôn lên mặt nạt người, lúc này ngữ khí hết sức nặng, Hàn Đình Đình cảm thấy tâm đều nát, lấy tay lau nước mắt, bước nhanh ra ngoài.
Mới vừa đi đến cạnh cửa, Tần Tống cũng đã hối hận, đuổi theo đi tới cửa anh thẹn quá thành giận, nện một quyền thật mạnh ở trên cửa!
Phía sau truyền đến tiếng động vang dội, không biết anh xả cái gì để hết giận.
Đằng sau Hàn Đình Đình cũng thật sự nghĩ muốn lập tức trở về nhà a… Trong nhà không có ai lại đuổi cô đi.
Thế nhưng ba mẹ nhất định sẽ hỏi, cô phải trả lời như thế nào đâu ―― bị Tần Tống đuổi ra ngoài, bởi vì Trần Dịch Phong? Như vậy ba mẹ sẽ thật sự bị cô làm tức chết đi!
Còn có Trần Dịch Phong, bị anh nhìn thấy Tần Tống đuổi cô đi, anh sẽ nghĩ như thế nào đâu? Cô vừa mới nói qua với anh, cô tốt lắm.
Một bên thương tâm một bên cúi đầu hướng hành lang tối bên cạnh toilet mà đi, trên bậc thang lầu lúc này truyền đến tiếng bước chân, vừa nhấc đầu thấy Trần Dịch Phong đã đứng ở trước mặt.
“Như thế nào lại khóc?” Trần Dịch Phong kinh ngạc nhìn hai mắt hồng hồng của cô, “Xảy ra chuyện gì?”
Hàn Đình Đình xoa đôi mắt lắc đầu, “Không có khóc.”
Trần Dịch Phong nhíu mày, cô khóc hay không anh làm sao có thể nhìn không ra, “Dưới lầu sắp ăn cơm, Tần Tống đâu rồi?”
Bị hỏi về Tần Tống, cô lại nhịn không được cái mũi ê ẩm, tay chỉ lung tung phía sau, sau đó mặc kệ biểu tình Trần Dịch Phong càng ngày càng lạnh, cướp đường mà chạy, bước nhanh đi đến toilet, ngồi ở trên bồn cầu bụm mặt yên lặng rơi nước mắt.
Không biết qua bao lâu, thanh âm Tần Tang theo tiếng đập cửa vang lên: “Đình Đình? Em ở bên trong không?”
“Uhm…” Hàn Đình Đình ngẩng đầu, cuống quít lau mặt.
“Ăn cơm, còn thiếu em, bà ngoại để cho chị vào xem. Em có khỏe không? Muốn chị vào hỗ trợ hay không?” Tần Tang hỏi thực uyển chuyển.
“Không cần… Em đã tốt rồi!”
Đi xuống lầu mọi người đương nhiên đều xem cô, cô ánh mắt hồng che dấu không được, đành phải một đường cúi đầu
Tất cả mọi người đã ngồi vào chỗ của mình, chỉ có vị trí bên cạnh Tần Tống lưu lại cho cô, không biết là ai an bài.
Cô đi qua ngồi xuống, toàn bộ hành trình không dám liếc anh một cái.
Trương tư lệnh nói câu “Ăn cơm”, mọi người đều động đũa.
Tần Tống chần chờ một lát, thêm cho cô bát canh, nhẹ nhàng đẩy qua.
Cô không uống, cũng không nhìn anh, một lát sau tay anh lại duỗi đến trước mặt, đem bát canh đẩy đẩy gần bên cô một chút nữa, cô dỗi tay đẩy trở về.
Anh rõ ràng sửng sốt, sau đó chiếc đũa trong tay “Ba” một tiếng buông, bạo lực cầm chén kéo trở về, nửa bát canh còn lại bị anh một hơi uống sạch.
Động tĩnh lớn như vậy, mọi người đều phát hiện, Trương Phác Ngọc dẫn đầu lên tiếng: “A Tống, con làm gì!”
Trương tư lệnh phu nhân cũng không vui giáo huấn bảo bối cháu ngoại : “Tiểu lục ngươi thật là, nhìn ngươi dọa sợ Đình Đình kìa!”
Trương Phác Ngôn cũng nói: “A Tống, mau múc thêm cho vợ cháu bát canh.”
Tần Tống ngang ngược, đổi lại là bình thường anh muốn thế nào, ai đều không có cách lấy của anh.
Lúc này tay anh nắm lấy bát đưa qua, đang muốn phát tác, mắt nhìn thấy người bên kia, liền trầm mặc.
Tần Tang lúc này đưa bát canh qua. Hàn Đình Đình nguyên bản đến múc, lúc này được mọi người bảo hộ như vậy, ngược lại đôi mắt lại đỏ cả lên, trong lòng vừa ủy khuất vừa chua xót.
Dịch Phong trong suốt quá trình vẫn không có lên tiếng, chính là ánh mắt kia thường thường nhìn qua, cô cúi đầu cũng hiểu được, trên lưng cảm thấy rùng mình.
Ăn qua cơm chiều, mọi người đều tụ ở trong phòng khách đón Noel, đèn trần treo trên cao được tắt đi, một tầng đèn nhấp nháy lóe sáng nổi bật trên cây thông, cực kỳ có không khí.
Dưới tàng cây chung quanh đầy lễ vật, tiểu hài tử đều thèm nhỏ dãi, thế nhưng Tần Tống mặt thối đứng giữ ở một góc sô pha, ai cũng không dám tiến lên.
Hàn Đình Đình cách anh rất xa, trong lòng luôn luôn cảm thấy không được tự nhiên suy nghĩ: Về nhà khẳng định là rất khó xử, như thế này không biết làm sao đối mặt với anh, không bằng đi lên tắm rửa ngủ trước, anh nhìn thấy cô ở trong phòng, đại khái phải đi tìm phòng ngủ khác.
Thế nhưng cô lén lút lên lầu đi, tay chân nhẹ nhàng vừa định đóng cửa, thì cửa lại bị đại lực đẩy mạnh, cô lui về sau suýt chút nữa ngã sấp xuống.
Là Tần Tống, như trước mặt đen thối, chen chân chặn cửa đang khép một nửa ra, “Oành” đóng sầm lại.
Hàn Đình Đình có chút u oán nhìn anh một cái, không nói lời nào.
Hai người đứng đó yên lặng mặt đối mặt, anh rốt cục mở miệng trước: “Tôi bảo em đi em liền bước đi ? Bình thường sao không ngh