Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.
hông nói gì, Tần Tống lại đến gần, cúi xuống hôn trên mặt cô, cô trốn đến đâu anh đuổi đến đấy, cuối cùng làm cô đỏ mặt tía tai, nhỏ nhẹ đáp một lời: “Sẽ không đâu.”
Tần Tống bị một câu “sẽ không đâu” ngọt ngào thổi bay, mặc dù không lâu sau đó những lời này đã làm anh rơi lệ đầy mặt vì tự chứng thực rằng đây hoàn toàn là lời nói dối, nhưng lúc này đây Tần Tống chỉ cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này. Không biết làm thế nào để thể hiện sự phấn khích trong lòng cho đúng, anh ôm chặt lấy cô, mạnh đến nỗi dường như muốn ép cô dẹp lép vào trong người mình, khóe miệng nhướn lên tít mắt cười sung sướng không ngừng.
******
Con người hạnh phúc nhất này mang theo bà xã yêu quý về nhà cũ của Trương gia dự lễ Noel.
Họ vừa đến kịp lúc cơm trưa mới dọn lên. Tần Tống chưa ăn sáng đã chơi đến giữa trưa, giờ bụng đói thảm thiết, kéo Hàn Đình Đình nhảy đến bên bàn, dụi dụi ông ngoại rồi ngồi xuống bên cạnh, lấy tăm chích một miếng thịt bò đưa lên miệng.
“Đã kết hôn rồi mà còn lộn xộn như con nít vậy!” Trương tư lệnh ngậm tẩu, bất mãn trừng mắt liếc anh một cái, xoay qua người lính cần vụ đứng một bên: “Múc cho nó một bát canh.”
Canh bưng tới, Tần Tống chu đáo đẩy Hàn Đình Đình ngồi xuống trước mặt. Hàn Đình Đình vốn sợ những dịp như này, lại bị anh lôi kéo ngồi xuống bàn ăn đã đứng ngồi không yên, mọi người vẫn chưa ngồi xuống, cô nào dám ăn canh.
Tần Tống cười tủm tỉm lại gần: “Anh đút canh cho em nhé?”
Mặt cô lập tức đỏ lên, đẩy anh ra đứng lên.
Tư lệnh phu nhân lúc này cũng đi tới, đẩy đầu cậu cháu ngoại bảo bối một cái, “Có khách đến, con không đi tiếp, mới đến chỉ biết gây loạn, còn ra thể thống gì nữa!” Nói xong bà nghiêng qua cô cháu dâu che chở cho cô, “Đến đây, Đình Đình, con ngồi chung với bà, chọc cho ai đó phát cáu, đừng để ý đến nó.”
Tư lệnh phu nhân lôi kéo Hàn Đình Đình vòng qua anh, đi sang bên phải Trương tư lệnh. Lúc này đồ ăn đã dọn xong, mọi người lục tục ngồi xuống, Trương tư lệnh vẫy vẫy người cách đó không xa, “Dịch Phong, cậu đến ngồi cạnh tôi.”
Trần Dịch Phong đi lướt qua mọi người.
Anh ăn mặc không trịnh trọng, áo sơ mi đen làm cho cả người càng thêm mạnh mẽ. Tư lệnh phu nhân khách khí kéo anh sang bên phải Trương tư lệnh, nhường chỗ của mình cho anh, bà ngồi xuống cạnh Tần Tống.
Vì thế Hàn Đình Đình và Trần Dịch Phong lần lượt ngồi xuống cạnh nhau, mà Tần Tống chỉ có thể há hốc mồm ở phía đối diện (nhắc người người đến ~ điên thật!).
Khi Trần Dịch Phong ngồi xuống, rất tự nhiên khẽ xoa đầu Hàn Đình Đình, “Hey!”
Hàn Đình Đình đang làm rùa rụt đầu, lúc này không thể không ngẩng mặt nhìn lên, cười với anh.
Trần Dịch Phong cười cười nhìn qua Trương tư lệnh giải thích: “Thật trùng hợp, đây là cô em gái nhỏ hàng xóm từ bé đến lớn của cháu.”
Trương tư lệnh giật mình: “Ồ — đúng! Con trai của ông Hàn theo con đường chuyên nghiệp sau khi cha cháu mất ở đó.”
Trần Dịch Phong cười gật đầu, “Bọn con ở cùng một khu, sát vách.”
Tần Tống vùi đầu vào một miếng gân, tiếng răng ken két không thôi.
“Tiểu lục,” Trương tư lệnh vừa cười vừa nói với Tần Tống, “Vậy con và Dịch Phong lại càng thêm thân thiết.”
Thái độ của Tần Tống dường như không có việc gì, vừa gắp thức ăn vừa phủ mắt thản nhiên “dạ” một tiếng.
“Cha của Dịch Phong là đồng đội của ông, nếu phân cao thấp, con phải gọi Dịch Phong là chú.” Trương tư lệnh không biết nội tình, còn có ý muốn kéo gần quan hệ của hai người họ.
Trần Dịch Phong lúc này như vô tình liếc Tần Tống một cái, trong ánh mắt tràn ngập thái độ từ trên cao nhìn xuống.
Ầm… Tần Tống cố nuốt xuống một ngụm máu ươi đã ộc lên. Lý Vi Nhiên bên cạnh anh đang cúi đầu và cơm, đã muốn cười lắm rồi, ngay cả hai bả vai đều rung rung.
Có biết cái gì gọi là thảm kịch của nhân loại không?
Thảm kịch của nhân loại chính là tình địch cùng bà xã của mình quang minh chính đại ngồi chung một chỗ, bạn không thể nhảy đến cào vào mặt người ta, lại còn phải gọi người ta một tiếng “chú”…
******
Cha của Trần Dịch Phong hồi ấy làm việc cùng với Trương tư lệnh, sau đó cha Dịch Phong bị thương ngoài ý muốn, không thể tiếp tục ở trong quân đội, ông làm đề nghị xin xuất ngũ, chuyển đến đại đội của thành phố G, cha Đình Đình là một tay ông đưa lên.
Trần Dịch Phong lần này mạnh mẽ tấn công, Trương tư lệnh nghe nói vậy, bèn cho người điều tra anh một chút, lúc tra ra mối quan hệ này, bèn sinh lòng chiêu an. Lần này mời Trần Dịch Phong đến nhà dự lễ Noel, chính là có ý muốn giật dây bắc cầu cho anh và Tần Tống, hy vọng có thể biến địch thành bạn.
Nhưng không biết vì sao, cháu ngoại bảo bối của ông sắc mặt không có chút thay đổi, đừng nói đến chuyện cố tỏ ra thân thiện, dường như ngay cả xã giao vài câu với Trần Dịch Phong cũng không muốn.
Sắc mặt Tần Tống lạnh nhạt. Hàn Đình Đình thỉnh thoảng nhìn trộm anh, nơm nớp lo sợ. Trần Dịch Phong lại giống như cái gì cũng không để tâm, nói chuyện với cô vẫn nhẹ nhàng như trước.
“Anh và Tần Tống làm ăn với nhau à?” Cô vừa mới nghe Tần Tang nói qua một chút.
“Không”, Trần