Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341549

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.

Dịch Phong cười nhẹ, “Anh là đối thủ của cậu ấy.”
Hàn Đình Đình giật mình. Dáng vẻ ngạc nhiên hai mắt mở to của cô vẫn giống như trong trí nhớ của anh trước đây. Trần Dịch Phong hơi hơi mỉm cười, “Đình bảo bối,” anh vẫn nhỏ giọng dịu dàng gọi biệt danh của cô như trước, “Nếu anh là đối thủ của Tần Tống, em có ghét anh không? Sau này vẫn không nhận điện thoại của anh chứ?”
Cô nhất thời chần chờ, hai chữ “Bối rối” rành rành trên mặt.
Cô đã từng là một cô bé cười rụt rè với anh… Trần Dịch Phong trong lòng hơi thắt lại, nhưng mặt thì không biến sắc lấy một tẹo, “Anh đùa thôi.” Anh thản nhiên nói.
“Em không hy vọng hai anh là đối thủ…” Hàn Đình Đình lo lắng một lúc lâu, cuối cùng cũng mở miệng nói, “Nhưng là chuyện kinh doanh em không hiểu, nếu thật sự như vậy… Cũng không có cách nào khác sao? Em không nghĩ vì anh và anh ấy đối nghịch mà ghét anh, nhưng cũng sẽ không vui vẻ gì.”
“Cái con bé này!” Trần Dịch Phong bị lời nói này của cô làm cho hơi giận nhưng vẫn cười, “Anh tốt xấu gì cũng yêu quý em nhiều năm như vậy, em mới lấy chồng đã quên rồi sao? Trong lòng em bây giờ chỉ có Tần Tống nhà em thôi phải không?”
“Không phải, ” cô thẳng thắn cười, “Có thể là phần lớn thôi.” Bây giờ cuối cùng cô cũng đã có thể hiểu được anh trước kia — trong lòng chầm chậm đong đầy hình ảnh một người, không thể nào đón nhận một tình cảm âm thầm hay trực tiếp nào khác.
Tình yêu chân thành khiến cho người ta vừa thấy trọn vẹn vừa thấy êm đềm.
“Con bé này từ nhỏ đến lớn đều ngốc nghếch, không nói không rằng. Anh trước kia rất lo lắng… Bây giờ tốt rồi, cuối cùng cũng gả đúng người rồi.” Anh dừng một chút, sau đó rốt cuộc nhịn không được, đưa tay ra ôm cô, bàn tay nhè nhẹ xoa đầu cô, “Đình bảo bối, em vui là tốt rồi.”
Anh thu tay lại, không nói thêm lời nào, chỉ hơi mỉm cười. Cho tới lúc này Hàn Đình Đình vẫn không hiểu vẻ mặt cùng tâm tư của anh, lần này cũng không ngoại lệ, chỉ cảm thấy dường như anh đang mang một loại cảm xúc “khảng khái từ bỏ”, những cũng chỉ thoáng qua, cô không cảm thấy chân thực lắm.
Hai người ngồi trên sô pha nói chuyện, thư thái đứng cách sô pha hai mét, tay cầm ly nước táo, nhưng không uống chút nào.
Cô cũng cười thật vui vẻ… Ai đó mặt mũi u ám như chảy ra nước, các ngón tay siết mạnh ly nước đến nổi gân xanh, miệng hớp từng hớp một, lượn qua lượn lại.






Hàn Đình Đình cảm giác được sô pha bên cạnh bỗng nhiên bị trũng xuống, cô nhìn lại thì thấy Tần Tống, liền đối với anh cười cười.
Tần Tống nhìn cũng không nhìn cô, lại liều chết đi nhanh qua, cứ như vậy dán sát ngồi vào bên cạnh cô, cô thoáng động một chút anh lập tức liền qua đây, mặt kéo dài bí xị, tay nóng bỏng thỉnh thoảng ở trên người cô chạm vào một chút, dán lại một chút.
Hàn Đình Đình làm bộ như không có việc gì, chính là thỉnh thoảng vặn vẹo rất nhỏ, Trần Dịch Phong là người cỡ nào hiểu biết cô, nhìn qua liền thấy sự mất tự nhiên của cô, anh liếc mắt móng vuốt của Tần Tống khoát lên đầu vai cô, cúi đầu cười cười, rất nhanh đứng dậy tránh ra.
Anh vừa đi khỏi. Tần Tống lập tức thu hồi cái tay rảnh, còn xoay khuôn mặt tràn ngập ý muốn nói “Tôi mất hứng ngươi mau tới dỗ tôi”, một chút lại muốn hỏi “Em lại muốn đi đâu!”
Hàn Đình Đình không để ý tới đứng lên định đi, Tần Tống giận một phen kéo cô qua.
Tần Tống một người ngồi ở trên sô pha trống rỗng, vẻ mặt đổi thành ý tứ “Tôi nghĩ muốn ăn thịt người!”
Sau khi nhận điện thoại về, Hàn Đình Đình như thế nào cũng tìm không ra Tần Tống, hỏi người, nói là vừa thấy đi lên lầu rồi, sắc mặt không tốt lắm.
Cô vội vàng đuổi theo, Tần Tống không chịu mở cửa cho cô. Cô gõ 5 phút vẫn là không thèm đi ra, trong lòng cũng có chút mất hứng : “Em đây đi đây!”
Nói xong cô thật sự xoay người, quay người lại cửa liền mở, Tần Tống nổi giận đùng đùng thò người đi ra, bay nhanh qua tay đem cô túm vào.
“Em không phải không để ý tới tôi sao!” Vừa vào trong phòng, Hàn Đình Đình xuống tay trước véo khuôn mặt của anh, cười cười: “Nhìn xem anh đi! Quỷ hẹp hòi!”
Tần Tống xoay mặt qua cắn cổ tay cô, vẫn là thở phì phì.
Cô buông tay ra xoa xoa khuôn mặt anh, “Ngoan a… Không tức giận!”
“Em không phải cùng Trần Dịch Phong tán gẫu đặc biệt vui vẻ sao! Còn quan tâm tôi tức giận hay không tức giận làm chi!”
Tần Tống túm cổ tay cô lại, tính trả thù không nhẹ không nặng cắn một ngụm, cắn xong xuôi vẫn cảm thấy chưa tốt, lại ở trên dấu răng liếm liếm.
Hàn Đình Đình ngứa nên lui lại sau, “Ha ha a” cười, “Anh cùng Tần Tang nói chuyện thời điểm kia em cũng không có tức giận a.”
Tần Tống nghe xong lại hoàn toàn không rõ là tư vị, anh buông lỏng tay ra, khuôn mặt lạnh lẽo, “Hàn Đình Đình.”
Anh ngay cả tên họ đều kêu ra, không khách khí nói với cô, “Tôi lúc trước có nói qua với em, không phải vì để về sau bị em lấy ra làm nhược điểm!”
“Em cũng chỉ cùng anh một người nói qua chuyện của Trần Dịch Phong, anh vì sao lại lấy nó làm căn cứ chứ?” Cô không cam lòng cãi lại.
“Tôi cần bằng chứng sao? ! Em cùn


Old school Easter eggs.