Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341538

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.

hành âm thanh kêu rên trong cổ họng, nhẹ nhàng uyển chuyển, kích thích anh khiến người kia kích thích càng sâu hơn, đem thân mình tinh tế trắng noãn của cô chiết đến chiết đi, chiết thành các loại tư thế thích hợp nhất để anh xâm nhập, trong niềm vui thích phấn khởi tận tình ép buộc…
Dưới lầu phòng khách lúc này ngân nga tiếng chuông điểm mười hai giờ, ngoài cửa sổ pháo nổ liên thanh chấn trời động đất, bầu trời đêm bị rạch qua, ngay sau đó hoa nở rộ đầy trời sáng lạn.
Thời khắc tranh cãi ầm ĩ như vậy, Hàn Đình Đình lại rành mạch nghe được bên tai Tần Tống âm thanh thở gấp nhẹ nhàng lầm bầm một câu “Anh yêu em”.
Sau đó thân thể rõ ràng trước đó một khắc còn cảm thấy không thoải mái, lúc này không biết như thế nào một trận tê dại, theo động tác kịch liệt của anh từng trận từng trận run run lại cũng ấm áp cõi lòng, thế nhưng cùng nhau run rẩy lên…






Thời khắc tranh cãi ầm ĩ như vậy, Hàn Đình Đình lại rành mạch nghe được bên tai Tần Tống âm thanh thở gấp nhẹ nhàng lầm bầm một câu “Anh yêu em”.
Sau đó thân thể rõ ràng trước đó một khắc còn cảm thấy không thoải mái, lúc này không biết như thế nào một trận tê dại, theo động tác kịch liệt của anh từng trận từng trận run run lại cũng ấm áp cõi lòng, thế nhưng cùng nhau run rẩy lên…
Hoa tung bay đầy trời.
Trong phòng xuân ý chợt bừng không tiêu.
Tần Tống tay nắm chặt ngón tay Hàn Đình Đình, đem một bàn tay cô cố định ở trên ra giường, hai người mười ngón đan chen chặt chẽ, anh chậm rãi lấy tay vuốt ve chiếc vòng ngọc trên cổ tay trước lạnh lẽo sau ấm áp bởi da thịt tinh tế của cô.
**
Lúc này nơi chân trời xa xăm.
Trần Ngộ Bạch buông di động tiến vào trong ổ chăn, đem người mới nửa ngày đã bị anh làm cho mệt mỏi nửa hôn mê kéo qua, một lần nữa ôm chặt vào trong lòng ôm nhẹ nhàng xoa. An Tiểu Cách tựa vào ngực anh giật giật, mơ mơ màng màng hỏi: “Ai a?”
“Tiểu lục.”
“… Làm sao trễ như vậy gọi điện thoại cho anh vậy?”
“A.” Trần Ngộ Bạch mỉm cười, phủ ở trên gáy của cô ngón tay thon dài phía trên chậm rãi xoa ấn, lặng yên không một tiếng động đi xuống, “Cậu ta vừa mới mở lễ vật năm mới ra, kích động ngủ không được, đặc biệt hướng anh báo tin vui.”
An Tiểu Cách nhất thời mở to hai mắt, “Cái lễ vật gì mà có năng lực như vậy?”
Ân, quả nhiên có tinh thần … Trần Ngộ Bạch bất động thanh sắc
( ung dung thản nhiên )
lao thuận tay niết một chân cô, kéo quàng sang bên hông anh, sau đó nhanh chóng xoay người đem cô ngăn chặn, hôn đi xuống, cười nhẹ: “Chúng ta chính mình cũng đến mở ra một lần chẳng phải sẽ biết sao…”
Chưa từng thấy qua tiểu tử ngốc, ăn một chút thịt kích động nửa đêm trốn ở bồn cầu chiêu cáo thiên hạ. Thế nhưng, anh - Trần Ngộ Bạch luôn luôn là người mỗi ngày đều có thể tháo lễ vật vài lần, mỗi ngày đều như lễ mừng năm mới .
Thật sự là nhiều chuyện quái lạ hiếm thấy.
**
Ngày đầu năm mới.
Tần Tống phá lệ không cần đồng hồ báo thức cũng không có người kêu, tự động tỉnh dậy, mở mắt ra người dựa sát vào, cô chính là đang đưa lưng nghiêng về trong lòng anh, gáy trắng noãn tinh tế xinh đẹp ngay tại bên môi anh, Tần Tống nhịn không được dán sát lên nhẹ nhàng hôn tới.
Hàn Đình Đình một cả đêm này đều ngủ thực ngoan, một chút mộng đều không có, nắng sớm trong trẻo đằng sau gáy hơi ngứa làm cho cô dần dần tỉnh lại, ý thức được là anh hôn cô, thế nhưng cô lại ngay cả một chút khí lực động nhẹ cánh tay cũng không có.
Về tình yêu, một nữ hài tử có thể nghĩ đến chuyện xa xỉ nhất, đại khái chính là mỗi ngày vào sáng sớm, được người cô âu yếm như thế ôn nhu hôn tỉnh.
“Anh ôm em đi tắm rửa được không?” Anh từ sau gáy cọ thân sang trước một chút, thấy cô tỉnh mở to đôi mắt, ở trên môi cô hôn xuống một đường, nở nụ cười, hỏi.
Cô lắc đầu, thanh âm rất nhỏ: “Em tự mình đi.”
“Em còn đi được sao?” Anh cười xấu xa tỏ vẻ hoài nghi, một bên hỏi còn một bên dò xét xuống.
“Ai… Đừng!” Cô không thoải mái xoay, rớt ra bàn tay anh mượn cơ hội ở trên người cô chạy chung quanh, ôm lấy chăn ngồi dậy, “Anh đừng nhìn… Em muốn rời giường …”
Tần Tống buồn cười, tay với lấy kiện quần áo tán loạn, đem áo ngủ của anh đưa qua cho cô. Cô khoác che người chân cẩn thận bước xuống giường, run run rẩy rẩy hướng phòng tắm lung lay mà đi.
Cô rửa mặt xong đi ra, Tần Tống mặc chiếc quần trong, đang ở trong phòng đi tới đi lui gọi điện thoại, thần thái trên mặt nói không nên lời bay lên. Thấy cô đi ra anh lập tức treo máy, lại đây ôm cổ cô, cười tủm tỉm : “Vợ ~ “
“… uh?” Rốt cục vợ danh xứng với thực, hơi đỏ mặt đáp lời.
“Tối hôm qua được không?”
Có thể hay không không nên hỏi như vậy… Vấn đề, Hàn Đình Đình đỏ mặt dù sao cũng phải đáp lời anh: “Không biết… Cái gì được không … Anh đi rửa mặt đánh răng … Đã khuya …”
Tần Tống ôm cô không tha, cô nghe không hiểu anh đã nói đầy đủ: “Tối hôm qua anh biểu hiện được không?”
Oanh… Hàn Đình Đình mặt lập tức hồng triệt để, tay đẩy đẩy khuôn mặt anh càng ngày càng dán lại gần, không chịu trả lời.Mặt anh bị đ


Old school Easter eggs.