Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
c nhã nhặn. Tần Tống ngẩn người, sau đó ánh mắt dần dần mị lên…
**
Buổi tối trở về, người nào đó tồn tại tâm tư gây rối một đường lái xe một đường vặn vẹo nhộn nhạo.
Tiểu Bạch bánh bao… Hẳn là sẽ thực ngon miệng đi?
Muốn từ nơi nào hạ thủ, miệng sao? Nhiều nhất có thể ăn mấy lần? Ngày mai muốn hay không xin phép? Ngô, ít nhất nên mời cho cô một…
Nhộn nhạo về nhà, khi mở cửa lại nghe thấy Tiểu Bạch bánh bao đang thực thương tâm khóc.
Tần Tống hoảng sợ, ngay cả giầy đều chưa kịp đổi, nhào vào hỏi không dứt: “Bệnh viện điện báo nói ? Ba anh làm sao sao?”
Hàn Đình Đình bị anh làm cho thất điên bát đảo, mơ mơ màng màng : “Không có a… Ba ba làm sao vậy sao?”
Hô… tâm Tần Tống buộc thật cao lập tức buông lỏng ra, Tần Uẩn hai ngày trước vừa tiến hành lần giải phẫu thứ hai, kết quả cho thấy tình huống không được tốt cho lắm, trong lòng anh vẫn ẩn ẩn lo lắng, càng sinh ra dự cảm giống như không thể tưởng tượng được.
“Vậy em làm sao vậy? Khóc cái gì?” Anh chạy tới cửa đổi giày, ló đầu lớn tiếng hỏi vào trong phòng cô.
Cô khóc càng lớn hơn nữa: “A Tống… em lần này gây ra đại họa !”
Cô càng khóc lớn hơn nữa: “A Tống… em lần này gây ra đại họa !”
“Cái gì?”
“Thiệt nhiều người lòng lang dạ sói lại xinh đẹp, cho nên anh quyết định đem em phóng khỏi thuyền hôm cuối năm đi!”
“Nga không… Không thể tàn nhẫn như vậy!”
“Ô ô ô vậy anh mau tung hoa cho sói xinh đẹp a!”
Hàn Đình Đình một chút cũng không có tâm tình cùng anh ầm ĩ, mày chau mặt ủ đẩy khuôn mặt của anh ra xa.
“Em có nghe anh nói không?” Tần Tống không nhẹ không nặng hù dọa cô: “Anh đi nói cho mẹ anh biết, nói em đem đồ gia truyền nhà anh làm vỡ vụn !”
Cô sửng sốt, nhìn về phía anh, chỉ thấy anh ương ngạnh mặt lạnh nhíu mày, nhất thời cô nước mắt tràn mi mà ra, xoa ánh mắt khóc thút thít nức nở.
Tần Tống kéo tay cô, bị cô dùng sức bỏ ra, cô nhào vào một bên ôm ôm gối ôm khóc càng thêm thê thảm.
“Ai, anh nói giỡn mà …” Tần Tống vò đầu bứt tai, “Vợ? Vợ đừng khóc a!”
Anh mạnh mẽ đem cô ôm lấy, ở trên đầu gối dỗ cô giống như đứa nhỏ: “Đình bảo ngoan, không khóc không khóc, anh chọc em vui nhé… Anh đến nghĩ biện pháp gạt mẹ cho em, làm cho ai cũng không biết, em đừng khóc được không?”
“… Thật sự ?” Cô cầm lấy áo sơmi nhiều nếp nhăn của anh, hoài nghi nhìn anh.
Tần Tống vội vàng “Thùng thùng thùng” vỗ ngực mở miệng thốt lời vàng, “Anh cam đoan!”
“… Ừ.”
“Kia, hiện tại có thể cho anh hôn một cái đi?”
“… Tránh ra! Trứng thối!”
**
Tần Tống quả nhiên ngay sau đó không lâu vào một ngày nào đó mang về nhà một đôi vòng tay quý phi, trong đó một cái có một đoạn màu xanh lục, vô luận là tính chất hay hình dạng đều rất giống với món đồ Trương Phác Ngọc đưa cho kia.
Hàn Đình Đình tay cẩn thận cầm lấy nó nghiên cứu qua mấy vòng tốn cả đêm, lo sợ bất an hỏi anh: “A Tống, này… thực quý đi?”
Tần Tống khi đó đang ở trên wifi ngoạn, nghe thấy cô hỏi cũng không quay đầu lại, “Một trăm một cái.”
“…” Hàn Đình Đình mở to hai mắt, “Là đồ giả sao? !”
“Ừ.” Anh tranh thủ lúc rảnh rỗi đối với cô nháy mắt nghịch ngợm mấy cái, “Không phải người chuyên nghiệp đánh giá ngọc một chút cũng không nhận ra được đâu, em yên tâm mang đi.”
Hàn Đình Đình vì thế vô cùng thoải mái mà nhận lấy. Bởi vì biết là hàng giả, vốn không như lúc trước phải thật cẩn thận, cơ hồ mỗi ngày đều mang trên tay.
Hôm ba mươi ở nhà mẹ đẻ, thời điểm chuẩn bị cơm tất niên, Đình mẹ khen đẹp, cô liền tháo xuống đưa cho Đình mẹ.
“Không muốn không muốn!” Đình mẹ xua tay, “Cái này quý trọng như thế, tôi cả đời không dám yêu thích, con đeo rất đẹp, cẩn thận giữ gìn đi!”
“Mẹ, cái này không quý.” Đình Đình đặc biệt vui vẻ nói, “Nhìn giống ngọc thật, kỳ thật là đồ giả.”
Đình mẹ kinh ngạc tiếp nhận đến, mẹ con hai cái đầu dựa vào đầu nghiên cứu một phen, nói chuyện rất là vui vẻ. Từ sau khi Đình ba ngầm đồng ý sự an bài của Tần Tống, Hàn gia chưa bao giờ có ngày vui vẻ như vậy.
Đình ba điều động đi dặm (bằng1/2 km) đường bằng phẳng, công tác tuy rằng giống như trước đây vất vả, nhưng là thành quả lớn lao, mỗi một bút thành tích đều quang minh chính đại thuộc về danh nghĩa của chính ông, năm trước theo thường lệ đi khảo sát bên trong do ông dẫn đầu, Tần Tống lặng lẽ nói cho Hàn Đình Đình nói đầu xuân năm sau phỏng chừng có thể lên trên.
Kỳ thật Đình mẹ cùng Đình Đình cũng không cầu Đình ba thăng quan tiến chức, phát tài lại càng không cần nói, họ chỉ hy vọng ông có thể như mong muốn của chính bản thân ông chứng thực được giá trị của mình, cùng lúc đó cũng có thể nhận đủ hồi báo mà ông nên có.
“A Tống thật sự rất tốt, một nửa con rể một nửa là con trai, nó có thể sánh bằng chuyện mà đứa con trai có thể quản lý, nhà chúng ta thực nhờ nó nhiều lắm.” Đình mẹ vui tươi hớn hở, không nề hà phiền toái lại khích lệ con rể bảo bối của bà một lần nữa, “Kẻ có tiền trong nhà có đứa nhỏ như vậy, giống tính cách tính tình như vậy đều tốt, không những thế mà còn không hoa tâm gây c