Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhận Tội Với Em

Nhận Tội Với Em

Tác giả: Mạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134731

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/731 lượt.

hờ một lời đáp kết nối hữu nghị.
Chỉ là, người ta cũng không có đưa tay đáp lại, còn quái dị mà nhìn chằm chằm vào cô.
"Tôi hỏi, cô tới nơi này làm cái gì? Nơi này chỉ có nhân viên làm việc cùng người mẫu mới có thể đi vào."
"Tôi biết a!" Cô gật đầu.
Mấy cô gái bừng tỉnh hiểu ra."Ách? Là tiểu muội phụ tá chụp ảnh mới tới?"
"Không phải, tôi là người mẫu."
Cô mới nói ra miệng, những cô gái kia đầu tiên là vẻ mặt sửng sốt, tiếp đó là phì cười, giống như cô đang kể một câu chuyện tiếu lâm.
"Cô gái nhỏ, cô nhầm rồi, nơi này của chúng tôi là phòng chụp ảnh cho người mẫu chuyên nghiệp, không phải là phòng chụp bình thường." giọng nói lãnh ngạo, mang theo bộ dáng hả hê ‘mắt chó nhìn người’ .
"Tôi không phải tới đây phụ giúp chụp ảnh , mà là tới để chụp ảnh cưới."
"Vậy cô lại càng không nên tới nơi này, nên đến tiệm áo cưới đối diện mới đúng."
Cô rất có kiên nhẫn giải thích cho những người phụ nữ này"Tôi không phải tới giúp chụp ảnh, cũng không phải chụp hình cưới, mà là làm việc , tôi chụp ảnh cho tập san trên tạp chí."
Yên lặng. . . . . .
Những nếp nhăn trên mặt khi cười của những người phụ nữ kia cứng lại, dùng ánh mắt hoài nghi quan sát cô.
"Cô sẽ không phải là người mẫu mà Sam¬my tuyển để quảng cáo mặt bằng đó chứ?"
"Đúng a!" Cô không phải đã sớm nói rồi a ?
"Cái gì!"
Không riêng đối phương giật mình, cô cũng bị dọa sợ, bởi vì không hiểu mình nói sai cái gì, có cần thiết biểu lộ kinh hách đến vậy sao?
"Làm sao có thể? !"
"Cô lùn như vậy, 1m60 cũng chưa tới đi!"
Hưu! Cô cảm thấy đỉnh đầu bị trúng vài mũi tên, người mẫu nói chuyện đều trực tiếp như vậy sao? Thái độ cao ngạo không thân thiện.
Nhưng cô cũng không vì vậy mà tức giận, vẫn từ tốn trả lời họ.
"Ngượng ngùng, tôi vừa đúng1m60." Cô thật lùn như vậy sao a?
"Cô là người thuộc công ty nào?"
"Tôi không thuộc công ty nào cả."
"Cô cũng không có người đại diện?"
"Không có."
"Cô vào ngành này đã bao lâu?"
"Hôm nay là ngày đầu tiên."
"Cái gì? !"
Thiên Tầm vô tội đưa hai tay bịt lỗ tai, chỉ sợ bị tiếng kêu chói tai của mấy người phụ nữ ày làm cho điếc, từng người họ đều cao giống như cây gậy trúc, trên mặt trang điểm nhìn thấy vừa xinh đẹp vừa lạnh lùng, đứng giữa họ, cô như mọt người lùn bị vây trong khu rùng rậm rạp, hơn nữa chẳng biết tại sao họ thoạt nhìn rất mất hứng, thái độ cũng không thân thiện, thật giống như cô đã đụng chạm đến họ.
"Các cô ở bên đó gào cái quỷ gì vậy?"
"Sam¬my!"
Mấy người phụ nữ nhìn lên thấy Sam¬my, mắt đều sáng, từng nữ vương cao ngạo liền biến thành cô gái nhỏ ỏn ẻn, nũng nịu , tất cả đều dồn lại một chỗ, giống như tiếp kiến Quốc vương vây quanh anh ta.
"Oa. . . . . . Sam¬my, hôm nay anh rất đẹp trai đó. . . . . ."
"Đúng nha, tại sao mỗi lần gặp anh, cũng đều làm cho người ta không rời mắt được, anh tuấn đến thật là quá đáng đi!"
"Anh lại mặc quần áo mới rồi, phàm là thời trang mùa xuân, anh mặc thật không giống so với người khác!"
Thật buồn nôn. . . . . .
Thiên Tầm thiếu chút nữa không nhịn được muốn phủi xuống một thân nổi đầy da gà, rõ ràng mới vừa rồi còn lạnh lung giống như băng sơn, lập tức liền thay đổi thành thú bông nhiệt tình như lửa, còn dùng giọng điệu ỏn ẻn đến tận xương đó nói chuyện, cơ hồ làm tê dại màng nhĩ của cô.
Đối với những lời khen tặng, ca ngợi của những người phụ nữ quanh mình, khuôn mặt Sammy cũng không hiện lên vẻ cao hứng, ngược lại ánh mắt lộ ra tia không vui, người trong cuộc không phát hiện, nhưng người đứng ngoài xem lại sáng suốt, Thiên Tầm chú ý thấy, kỳ quái, sao lại có người không thích được ca ngợi?
Hôm nay Sam¬my vẫn mặc một bộ quần áo thời thượng, áo sơ mi làm bằng tơ cùng quần dài màu đen, phối hợp cùng đường viền vàng óng trên vai, tạo cảm giác nhu hòa, hơi thở thần bí cùng một cổ khí chất phản nghich khó nắm giữ, so sánh với những người đàn ông bình thường bây giờ thật bất đồng, vẻ tuấn mỹ ấy khiến người khác không muốn nhìn anh cũng khó.
Cô chỉ là lấy ánh mắt tán thưởng thuần túy nhìn anh.
Đang lúc cô yên lặng thưởng thức thì thình lình chống lại một cặp mắt lạnh, cô vội dời đi tầm mắt, giả bộ như đang nhìn chỗ khác.
"Này, xấu xí."
". . . . . ." Lại nữa rồi, xem như không nghe thấy.
"1m6 tôi đang gọi cô." Một bóng dáng cao lớn thon dài, trực tiếp đứng ở trước mặt cô.






Mặc dù rất không muốn để ý đến, nhưng nhìn ở thân phận ông chủ của anh ta, Thiên Tầm không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn thẳng anh.
"Cái gì 160, tôi tên là Hàn Thiên Tầm." Cô tức giận nói.
Một người mẫu tò mò hỏi: “ Sammy, anh biết cô ta?"
"Cô ấy là người mẫu mặt bằng quý này tôi chọn."
"Cái gì? !"
"Nhưng mà cái gì?" Đôi mắt màu xanh dương thoáng qua một tia sáng bén nhọn.
"Có chút ẻo lả, nếu như nhìn từ sau lưng, tôi còn tưởng rằng anh là phụ nữ đấy!"
Chung quanh có người hút không khí, cũng có người cười trộm, giống như đang trách cứ miệng của không tốt, tóm lại tất cả mọi người đang chờ nh