Tác giả: Mạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/729 lượt.
tiên sinh."
Hai người đồng thời xoay đầu lại, chấm dứt tranh chấp, Sam¬my cao ngạo liếc nhìn cô.
Thiên Tầm không chút nào sợ hãi khí thế của anh ta, ngẩng đầu lên, ưỡn ngực, từng chữ từng chữ trả lời anh.
"Tôi không đủ cao, cũng không phải là xinh đẹp nhất, nhưng cũng không phải xấu xí, bí đao lùn, xin đừng dùng mấy chữ này vũ nhục tôi ."
Sam¬my xoay người lại, cằm nhấc lên thật cao , hai tay chống nạnh, vẻ mặt ngạo nghễ nhìn cô.
"Nếu không cô nghĩ cô thế nào?"
Thiên Tầm giữ vững lễ phép trả lời: "Đừng hiểu lầm, tôi không phải đến tìm anh để gây gổ, chẳng qua là cảm thấy, người dáng dấp đẹp mắt giống như anh, lại làm việc trong ngành nghề hạnh phúc này, phải là người độ lượng rộng rãi cùng khí chất cao quý mới đúng, chứ không phải vừa mở miệng ra là mắng người."
Câu nói này, khiến thần sắc vốn cao ngạo của Sam¬my có biến hóa.
"Cô. . . . . . cảm thấy tôi đẹp mắt?"
Thiên Tầm đàng hoàng gật đầu, cũng không sợ nói thật chọc sẽ giận anh.
"Anh không chỉ có bộ dạng xinh xắn, so với phu nữ còn đẹp hơn, phàm là người nào lần đầu gặp anh, đều sẽ bị vẻ bề ngoài tuấn mỹ của anh dọa đến, có thể nói khiến người ta thất vọng chính là anh nói chuyện cay nghiệt, đối xử với người khác không thân thiện, uổng cho anh là chuyên gia thiết kế áo cưới!"
Cô đã có sự chuẩn bị tâm lý, biết rõ mình cần phần công việc này, làm như vậy là cắt đứt đường đi của chính mình, nhưng ‘sĩ khả sát bất khả nhục’, cô còn chưa nghèo đến nỗi để bị người chế nhạo.
Vốn tưởng rằng lời nói ra, sẽ chọc giận đối phương, nhưng ngược lại, người đàn ông này giận quá hóa cười.
"Không nhìn ra cái người này tuy xấu xí, nhưng mắt thẩm mỹ lại rất tốt a!" Sam¬my vừa sờ sờ cằm, vừa quan sát cô, nhìn cô bằng đôi mắt màu xanh dương, bắt đầu có hảo cảm đối với cô.
Thiên Tầm không nhịn được lui về phía sau một bước, hoàn toàn bị làm cho hồ đồ, đây đâu phải là lời người này nên đáp chứ? Nghe không ra là khen hay chê, cũng nhìn không ra là giận hay vui, lúc nên giận thì không giận, lúc không nên cười lại cười, thật sự khiến người ta khó hiểu, lại làm cô có chút sợ hãi.
"Anh định làm gì?" Cô phòng bị nhìn chằm chằm vào anh, cũng không biết người này có chỗ nào không bình thường, lại cứ nhìn cô như vậy.
Anh đột nhiên ném ra một câu, không phải nói với cô, mà là với Mật Nhi."Tốt, thử một chút đi!" Mật Nhi hài lòng nâng lên khóe môi."Tôi biết anh sẽ đồng ý." "Không phải là nể mặt cô sao." "Anh nhất định sẽ hài lòng." "Hy vọng, tôi mỏi mắt mong chờ." "Yên tâm đi, kỹ thuật của tôi đã khi nào khiến anh thất vọng chứ?" Sam¬my hừ lạnh."Chỉ hy vọng như thế." Thiên Tầm nhìn hai người, hoàn toàn nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì?"Tôi còn có việc, không thể tiếp đãi hai vị nữa." Nói xong, Sam¬my tự mình đi khỏi phòng tiếp khách. Thiên Tầm nhân lúc này hỏi Mật Nhi."Rốt cục các người đang nói cái gì a?" “Cậu đã trúng tuyển rồi." "Ah?" "Bắt đầu từ ngày mai, cậu chính là người mẫu của công ty thiết kế áo cưới Duy Mỹ" Thiên Tầm im bặt, lại đột nhiên thét chói tai."Vậy ư? ! Có thật không? Làm sao có thể? Mới vừa rồi anh ta rõ ràng. . . . . ."
"Anh ta là như vậy đấy, cậu quen được là tốt thôi." Mật Nhi bưng ly cà phê trên bàn lên, rất nhàn hạ thoải mái thưởng thức.
Thiên Tầm vẻ mặt đau khổ nói: "Thói quen? Mình căn bản phản ứng không kịp nữa đây! Còn tưởng rằng sẽ bị đuổi ra khỏi cửa !"
Thật không hiểu nổi người nọ đang suy nghĩ gì, chẳng lẽ những người làm nghệ thuật cùng thiết kế, tính khí cũng sẽ cổ quái như vậy?
Cửa phòng khách đột nhiên bị mở ra, vẻ mặt tuấn mỹ cao ngạo của Sam¬my lại xuất hiện.
"Quên nhắc, nhớ gọi cái đồ xấu xí kia ngày mai ăn mặc thích hợp một chút, không cho phép bộ dạng quá tầm thường, tránh đập vỡ chiêu bài của tôi." Dứt lời, cửa lần nữa đóng lại.
Thiên Tầm sững sờ, miệng mở rộng thật lâu không thốt ra được một chữ, một lát sau, mới phát hỏa chất vấn Mật Nhi.
"Mình rốt cuộc chọc giận anh ta chỗ nào?"
An Mật Nhi vẫn như cũ duy trì thói quen khí định thần nhàn, khẽ nhấp một ngụm cà phê không nhanh không chậm trả lời.
"Bởi vì anh ta ghen tỵ dáng dấp xinh đẹp của cậu."
Vẫn luôn muốn trở thành một bà chủ gia đình, Thiên Tầm chưa từng nghĩ tới việc sẽ đi làm người mẫu, nhưng vì tìm một công việc có ý nghĩa dời đi sự chú ý của mình, cô nguyện ý cố gắng thử.
"Sớm a…." Buổi sáng Thiên Tầm sẽ đến phòng chụp ảnh trình diện, bởi vì ba mẹ từ nhỏ đã dạy làm người phải có lễ phép, vì vậy cô luôn mỉm cười, bất kể biết hay không biết, gặp người liền chào hỏi.
"Chào buổi sáng. . . . . ." Mấy cô gái ngồi trước bàn trang điểm, quay đầu nhìn cô, chưa nói tới ánh mắt lạnh hay nóng, đối với cô nhìn lên nhìn xuống đánh giá.
"Xin hỏi Mật Nhi ở đâu?"
Lời nói vừa thốt ra, các cô gái dùng ánh mắt đánh giá, tùy tiện quan sát cô, giống như câu hỏi của cô có chút thất lễ.
"Cô là ai?" Đối phương hỏi.
Cô thật cao hứng, ngày thứ nhất đi làm liền có người hỏi tên của cô, đây là khởi đầu cho sự quen biết, vì vậy cô thân thiện tự giới thiệu mình.
"Tôi tên là Hàn Thiên Tầm, cô thì sao?" Vươn tay, c