Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhận Tội Với Em

Nhận Tội Với Em

Tác giả: Mạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/707 lượt.

i nóng ấm vẫn lưu luyến như cũ.
"Em nên hiểu, anh là người theo chủ nghĩa độc thân." Giọng nói khàn khàn đầy dịu dàng gần như đem cô hòa tan, lại lần nữa biểu lộ ý định của anh chưa từng thay đổi. Nhớ ngày đó khi đồng ý kết dao, anh đã nói rõ: nguyên tắc của anh là không dính dáng đến hôn nhân, cho nên lời nói này không thể tính là lừa gạt, anh không có lỗi với cô.
Cô hiểu, không có ai so với cô hiểu hơn.
"Cũng bởi vì biết anh tuyệt sẽ không kết hôn, cho nên em mới muốn chia tay a! Nếu không sao lại không muốn dây dưa cùng người vừa đẹp trai vừa có tiền như anh, em cũng không phải là kẻ bị hư não. . . . . ." Hại cô càng nghĩ càng khổ sở, cô không muốn mặt ủ mày ê khi chia tay. Cuộc sống hữu duyên phải quý trọng, vô duyên cũng không nên cưỡng cầu, đã từng có được là đủ rồi, cô không có thói quen bi lụy vì tình, làm cho mình trở nên đáng thương.
"Tất —— tất ——"
Điện thoại nội bộ trên bàn làm việc vang lên, cô giùng giằng, thử đẩy anh ra.
"Đường. . . . . . Điện thoại."
Cánh tay đang ôm cô càng siết chặt, hôn kịch liệt hơn, không có ý định bỏ qua cho cô.
Cô luống cuống, không ngờ tới Đường Sĩ Thành có thể như vậy, anh luôn luôn công, tư rõ ràng, không bao giờ cùng cô thân mật trong phòng làm việc. Mật Nhi còn nói chuyện này rất đơn giản, chỉ cần buộc anh kết hôn, Đường Sĩ Thành sẽ tiêu sái buông tay, kết quả sự việc căn bản không diễn ra như vậy a!
Trong miệng là hương thơm của *Long Thiệt Lan, là mùi vị anh thích nhất, là khí phách của anh, nhiệt tình của anh. . . . . . Trời ơi! Cô cô cô, sắp chống đỡ không nổi nữa!
(*Long Thiệt Lan: mình cũng không biết đây là cái gì, bạn nào biết chỉ giúp mình nha!)
Nếu như anh không buông tay, cô làm sao có thể tàn nhẫn rời đi?
"Cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa vang lên, ngoài cửa truyền đến giọng nói nhắc nhở của thư kí.
"Đường luật sư, Lưu đổng sự trưởng tự mình đến đây, đang chờ trong phòng khách."
"Tôi bây giờ đang vội, không rãnh." ngữ điệu của anh giống bình thường, nghe không ra bất kỳ sự thay đổi gì, cho dù trong ngực là mỹ vị ngọt ngào, làm người ta huyết mạch căng phồng, anh vẫn có thể giữ tỉnh táo hơn người.
Nhưng vật nhỏ bị anh trêu đùa cơ hồ khóc lên thì thật đáng thương, rõ ràng đã dục hỏa khó nhịn, lại không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, vẫn phải kiềm chế.
Anh thích nhìn bộ dáng kia của cô, vẻ mặt e lệ hết sức mê người. Có lẽ. . . . . . đây chính là lý do tại sao sau khi có cô, anh không hề cảm thấy hứng thú với bất kỳ người phụ nữ nào khác .
Ba năm a, anh lại có thể mê luyến một cô gái ba năm, chẳng những không cảm thấy chán, còn càng thêm yêu thích. . . . . .
Tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, thanh âm của thư kí cũng càng vội vàng.
"Đường đại luật sư, ông chủ nói khách hàng này ngài nhất định muốn gặp a!"
Đường Sĩ Thành dừng lại, vẻ mặt có chút không hờn giận, nếu là ý của ông chủ, thì không thể tùy tiện xem nhẹ.
"Được rồi, tôi đã biết."
Hàn Thiên Tầm nghe xong, thở phào nhẹ nhõm, mừng vì tâm của mình được cứu, nhưng biểu tình biến hóa rất nhỏ này chạy không khỏi pháp nhãn của Đường Sĩ Thành, khóe môi anh khẽ nhếch, xấu xa bồi thêm một câu.
"Nói tôi mười lăm phút nữa sẽ đến."
Mười lăm phút? trong bụng Thiên Tầm kêu khổ thấu trời, không phải chứ! Anh còn muốn cùng cô dây dưa mười lăm phút, cô sao có thể chống đỡ được a!
Khi một bàn tay không an phận cách y phục cởi ra áo lót sau lưng thì cô lập tức hiểu ý đồ của anh rồi.
"Không được đâu! Đường tiên sinh!" Ngoài cửa lại truyền tới thanh âm của thư kí.
Đúng đúng đúng! Không được ah...! Cô mới không cần cùng anh làm việc đó trong văn phòng ! Nếu như cùng anh làm, nhất định sẽ bị anh thuần phục phải ngoan ngoãn đến quên mất đêm nay là đêm nào, quá nguy hiểm!
"Lưu tiên sinh là khách hàng lớn của công ty, ông chủ dặn dò muốn ngài lập tức đến." Thư ký hết sức thận trọng lại tăng cao âm âm điệu nhắc nhở anh.
Đường Sĩ Thành vô cùng không tình nguyện, anh đang bận, lúc nào không đến, cố tình lại đến lúc này quấy rầy chuyện tốt của anh. Suy nghĩ hậu quả trước sau, anh mở miệng.
"Nói với đối phương, tôi lập tức tới ngay."
Thật tốt quá!
Thiên Tầm thở phào nhẹ nhõm, tiếng gõ cửa này đến thật là đúng lúc ! Trộm nhìn anh, khóe môi không nhịn khẽ hiện lên nụ cười có chút hả hê, chợt cánh tay bên hông siết chặt, giương mắt, ngoài ý muốn nhìn thấy trong mắt của anh đầy tức giận.
"Làm chi a?" Cô vô tội trừng lại anh.
"Trong lòng em tự hiểu."
Cô nói không ra lời, ý nghĩ trong lòng bị anh nhìn thấu, có chút chột dạ, cô thề, môi cô chỉ hơi hơi giơ lên một cm mà thôi, người này mắt sao lại lợi hại như vậy lợi a!
"Anh còn trì hoãn cái gì? Đi mau a, cẩn thận bị ông chủ mắng." Cô thúc giục, cố gắng dời đi sự chú ý của anh, đang may mắn mình tránh được một kiếp thì một giây kế tiếp, cô ngây ngẩn cả người, phía dưới một cỗ nhiệt năng truyền đến.
"A. . . . . ." hô hấp của cô cứng lại, nhất thời sơ suất, bị tay anh thăm dò vào trong quần.
Mặt cô nóng lên, vừa thẹn vừa tức trừng anh, người này quá gian trá rồi ! Nhưng anh một khi mu