Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhất Kiến Chung Tình

Nhất Kiến Chung Tình

Tác giả: Giản Anh

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 134771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/771 lượt.

g lên, Phan Tự An đưa tay mời cô.
Cô không nói gì hơn, đặt tay mình vào tay anh, tin tưởng rằng, cho dù là người không giỏi khiêu vũ như cô, dưới sự dìu dắt của anh cũng sẽ thành thục mà làm tốt.
Vũ điệu đầu tiên kết thúc. Lúc bài hát thứ hai với những giai điệu lạ lẫm, không quen thuộc vang lên, Ngô Bồng Hoàn cùng với Cao Thành đã khiêu vũ đến bên cạnh hai người họ, sự xuất hiện đột ngột của hai người khiến nhịp tim Noãn Noãn hẫng đi một nhịp.
Cô cụp mắt xuống, không muốn ngước đầu nhìn cảnh tượng đó, cô không muốn nhìn cảnh Cao Thành và cô Ngô thân mật với nhau…
“Hội trưởng, nghe nói kĩ thuật nhảy của em rất tuyệt, không biết liệu cô có vinh hạnh được cùng em khiêu vũ một điệu hay không?” Ngô Bồng Hoàn vui vẻ mời học sinh của mình.
Noãn Noãn thật không ngờ cô sẽ có cơ hội khiêu vũ cùng với Cao Thành, vì thế sau khi anh Tự An nhận lời mời của cô Ngô xong, tay cô liền bị đặt vào tay của Cao Thành.
“Noãn Noãn giao lại cho anh đấy, anh Cao Thành!” Ngô Bồng Hoàn mỉm cười, nháy mắt với anh, nhanh chóng bắt đầu điệu nhảy cùng với Phan Tự An.
Sự trầm mặc im ắng bao trùm giữa hai người họ, Noãn Noãn không còn mặt đỏ tim đập như lúc trước khi đứng trước mặt anh nữa, biểu tình của cô rất bình tĩnh, giống như người sống sót qua một vụ cuộc cướp giật đã lĩnh ngộ được vậy.
Cao Thành nhìn chăm chú vào vẻ mặt trầm lặng của cô.
Cô đêm nay, một thân màu trắng tinh khiết, mang một dáng vẻ ai nhìn thấy cũng muốn bảo bọc, che chở cho cô.
Thế nhưng, thần thái mềm mại, ôn nhu như trước đây đã không còn nữa, ánh mắt nóng bỏng của cô khi nhìn anh cũng không còn nữa.
Những ngày sau này, cô chuyên tâm học hành, chuyên tâm nghe giảng, ngay cả ngày nghỉ cũng không bỏ sót, không hề có vẻ như đã từng bị tổn thương qua.
Cô làm sao có thể bình tĩnh được như vậy?
Ánh mắt cô ảm đạm, chiếc cằm nhỏ nhắn cũng trở nên gầy nhọn hơn, chiếc eo nhỏ không hề có chút mỡ dư thừa nào, giống như chỉ cần có một làn gió thổi qua thôi, bất cứ lúc nào cũng có thể thổi bay đi.
Anh trầm mặc nhìn cô, ánh nhìn sâu thẳm, lướt từ trán một mạch đến chiếc cằm nhọn đó, lại từ chiếc cằm nhỏ nhìn ngược trở lên hàng lông mi cong dài đang cụp xuống của cô.
Anh nhìn thấy trên gương mặt cô tràn đầy nỗi cô đơn tuyệt vọng, sự sầu muộn không thể nào che giấu, đột nhiên anh có một khát khao muốn được vuốt ve đôi má đó…
Thế nhưng, cái gì anh cũng không làm, chỉ tuân theo mọi việc như ban đầu, im lặng khiêu vũ cùng cô, mãi đến khi giai điệu cuối cùng kết thúc, bọn họ mới tách rời nhau, cô đột nhiên ngẩng đầu, ngước mắt nhìn anh.
Trái tim anh bỗng nảy lên một nhịp.
Hội trường dường như không còn tồn tại, những người bên cạnh cũng dần mờ nhạt, biến mất, trong mắt anh chỉ còn hình ảnh của cô, chỉ nhìn thấy hình bóng yếu ớt của cô, đôi mắt mơ màng của cô thôi.
Cô nhẹ nở một nụ cười, trong nụ cười ấy chứa đựng đầy nét ưu thương…..
“Thầy, thầy có biết không? Em sắp chết rồi!”
Trái tim anh bị chấn động mạnh, hoàn toàn bị lời nói của cô đánh bại đến không còn sức lực để kháng cự.
……..
“Thầy, em có thể mời thầy nhảy một điệu không?”có một nữ sinh khá đẹp bước đến trước mặt Cao Thành, vô cùng chủ động đưa tay ra mời anh.
“Thế nhưng thầy ơi, em cũng muốn mời thầy nhảy một điệu à!” một cô nữ sinh xinh đẹp khác cũng gia nhập vào hàng ngũ muốn mời anh khiêu vũ cùng.
Noãn Noãn nhìn ánh mắt của bọn họ, bọn họ thật sự rất chủ động, đều là những em học sinh lớp mười, nếu bản thân cô cũng có được một nửa dũng khí như bọn họ thôi, có lẽ tốt biết mấy…
“Tất cả đứng yên, không được động đậy!!!”
Giữa hội trường đột nhiên rộ lên một loạt tiếng ồn, một tên cầm súng đột nhập vào hội trường đe dọa các học sinh, hàng loạt tiếng la hét thất thanh vang lên.
“Im lặng!!!!” Hắn ta trừng mắt, gầm lên một tiếng.
Hắn vừa gầm xong, tiếp đó liền bắn một phát súng chỉ thiên, khiến tất cả mọi người đang có mặt trong hội trường lại một phen nháo loạn hẳn lên.
“Tao bảo bọn mày câm miệng hết!!!!” Hắn ta xông vào đám đông đang hỗn độn, giơ súng vào học sinh, thô lỗ bắt lấy một cái tay, tóm gọn một thân màu trắng của Noãn Noãn.
Cô bị dọa đến ngây ngốc, động đậy cũng không dám, phía sau lưng lạnh toát, để mặc tên cướp bắt cô, mùi rượu nồng nặc xông vào mũi khiến cô buồn nôn. Rõ ràng đây là một kẻ nát rượu!
“Chính là mày rồi, chỉ trách vận khí mày không tốt, ai bảo mày trông bắt mắt như vậy chứ!!!!” tên cướp bắt Noãn Noãn đi giật lùi ra sau, một mạch đến thẳng cửa chính.
“Ông buông cô ấy ra!” Cao Thành phẫn nộ chạy đến, trong mắt rực lên sự tức giận, “Không được làm bậy!”
Chết tiệt!
Nếu không phải là do hai nữ sinh đó đột nhiên xuất hiện chen ngang giữa anh và Noãn Noãn, anh cũng sẽ không để cô rơi vào tình cảnh này. Kẻ đó hoàn toàn mất lí trí rồi, anh tuyệt đối sẽ không để bất cứ ai làm thương tổn đến Noãn Noãn!
“Dám! Mày là thứ gì chứ?” tên cướp hô một tiếng, “Tao lại muốn làm bậy đấy!”
Hắn ta rút súng ra, chuẩn xác để lên thái dương của Noãn Noãn.
Hàng lông mi dài của cô khẽ run rẩy, cảm thấy hoàn toàn mờ mịt