Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhất Kiến Chung Tình

Nhất Kiến Chung Tình

Tác giả: Giản Anh

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 134855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/855 lượt.

, giống như đang nằm mơ vậy. Cô không phải là đang ở trong vũ hội hay sao? Như thế nào lại biến thành thế này?
. . .
Cô không muốn phản kháng, hoàn toàn không muốn, dù thế nào thì trái tim cô cũng đã sớm chết rồi, người chết thì cái gì cũng không sợ nữa, sẽ không có ai vì cô mà buồn lòng nữa rồi…
“Sao nào? Không phải không cho phép tao làm bậy sao?” Ánh mắt ác độc đầy khiêu khích nhìn chằm chằm vào Cao Thành, nở nụ cười ác ý, làm một động tác chuẩn vị nổ súng.
Trong nháy mắt, Cao Thành bất chấp tất cả lao về phía trước, trong lúc hắn ta vẫn còn chưa kịp phản ứng lại, một chân đá văng khẩu súng trong tay hắn ta.
Hội trường một mảng kinh hô, súng của tên cướp kia bị đá bay đến một góc.
“Không được động đậy! Tất cả đứng im!!!”
Bảo vệ trường xông vào, vài viên cảnh vệ cũng mang súng cùng xông vào.
“Noãn Noãn!” Phan Tự An từ trong đám người chạy vào, nhanh chóng chạy đến ngồi xổm xuống trước mặt Noãn Noãn, “Em không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?”
Cô lắc lắc đầu, cảm thấy toàn thân mất hết sức lực, mà linh hồn cô cũng hoàn toàn trống rỗng.
“Đi nào, anh đưa em về!”
Trong lúc Phan Tự An vẫn còn đang nói, thì ánh mắt của cô vẫn đang mải miết tìm kiếm bóng dáng Cao Thành. Rốt cuộc khi nhìn thấy cô Ngô Bồng Hoàn đang sửa lại cổ áo cho anh, sự quan tâm thể hiện rõ ràng, gương mặt rõ ràng vẫn còn bị sốc.
Cô có anh Tự An, còn anh thì có cô Ngô….
Khóe miệng Noãn Noãn nở một nụ cười đau khổ. Cô thật sự tình nguyện để anh không cứu mình, trái tim cô có lẽ sẽ không còn đau khổ như thế này nữa….






Đêm đó, Ngô Bồng Hoàn cùng Cao Thành trở về nhà.
“Đêm nay thật đáng sợ.” Cô đến bây giờ vẫn còn hoảng sợ, “Nếu không phải là anh phản xạ nhanh, chạy đến đá tên vô lại đó, thì hậu quả như thế nào, thật sự là em không dám nghĩ đến.” Cô mỉm cười nói, “Anh Cao Thành, anh không quản hiểm nguy mà cứu Noãn Noãn, hiểu trưởng nhất định sẽ rất cảm kích anh.”
“Anh cứu cô ấy cũng không phải là vì muốn bất cứ ai cảm kích mình.” Cao Thành thẳng bước về phía cửa chính.
Đêm nay xảy ra vô số chuyện hỗn loạn như thế, nhưng trong lòng anh cuối cùng dường như cũng đã tìm ra được lối thoát rồi.
Lúc tên cướp chĩa súng vào Noãn Noãn, trong nháy mắt, anh cuối cùng cũng hiểu được Noãn Noãn đối với anh quan trọng biết bao nhiêu, trái tim tĩnh lặng bình yên bao nhiêu năm qua của anh đã thật sự bị lay động rồi.
“Là người mà em cũng quen biết.” Cao Thành quyết định không vòng vo nữa, thẳng thắng nói ra cho cô biết, đây cũng là lúc mà anh phải đối mặt với những lời chỉ trích sau này, “Học sinh của em, Viên Hú Noãn!”
Còn điều gì có thể kinh khủng hơn điều này chứ?
Không phải là anh đang thổ lộ với cô sao?
Sao lại có thể…
Khi cô nhìn vào ánh mắt vô cùng chân thật của anh, niềm tin của cô cũng dần dần bị dao động…
“Điều anh nói…. là thật sao?” việc này đã xảy ra từ khi nào chứ, cô làm sao một chút cũng không cảm nhận được?
Đêm nay, thâm chí cô còn yên tâm để anh khiêu vũ cùng Noãn Noãn nữa…
Cô ngây ngốc vẫn nuôi một tia hy vọng chờ đợi đáp án từ anh, anh nhìn thẳng vào cô, không trả lời, nhưng trong ánh mắt anh, cô đã nhìn thấy đáp án rõ ràng…
Tình thế này, dường như cô đã không thể ngăn cản lại được nữa rồi.
******
Noãn Noãn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, đêm nay là đêm giáng sinh tuyệt đẹp với hàng ngàn vì sao lấp lánh ngoài kia.
Tối nay cô đã trải qua một trận kinh hoàng bạt vía, thế nhưng cô thà rằng một mình yên tĩnh ở đây, chứ không muốn để anh Tự An đưa về.
Dì đã đi Mĩ thăm bạn rồi, ở lại đó tầm hai tuần mới về, cũng may mà như thế, nếu không dì nhất định sẽ bị dọa hoảng mất, e là sẽ bắt cô đi bệnh viện kiểm tra nữa.
Cô chán nản nhìn ra ô cửa sổ. một đêm trăng đẹp như vậy, tại sao cô lại cảm thấy cô đơn như thế này?
Cao Thành hiện tại đang làm gì?
Anh và cô Ngô đang ở bên nhau sao?
Haizzz, đêm nay cô lại nói những điều không nên nói với anh, rõ ràng biết cô như vậy sẽ càng chỉ khiến người ta ghét mình mà thôi, thế nhưng cô đã nói hết ra rồi.
Anh sẽ càng ghét cô hơn sao?
Nhất định là như vậy rồi.
Nghĩ đến đây, tận đáy lòng bỗng có cảm giác chua xót vô cùng.
Cô căn bản không thể quên anh, cũng không thể không bận tâm đến anh.
Cô là một cô gái bướng bỉnh, không đủ sự rộng lượng, cho nên không thể nào vui vẻ lên được, tâm trạng cũng vì thế mà mẫn cảm hơn bất kể ai.
Cô biết mình lúc bình thường vẫn thường được các chị em tốt trong Lục Mộng gọi là Vầng thái dương ấm áp, thế nhưng lúc tâm tình cô không tốt, thì lại giống như mây mù kéo đến phủ kín bầu trời vậy, sẽ làm cô buồn bã hơn cả nửa ngày.
Cô cũng từng suy nghĩ kĩ rằng, điều này có lẽ không liên quan gì đến các chòm sao, ngược lại lại có quan hệ mật thiết với hoàn cảnh sống của mình. Cô không hiểu cái gì gọi là một vừa hai phải, giống như lúc Cao Thành cự tuyệt cô, mà cô một lần, lại một lần không chịu từ bỏ anh…
Bỗng nhiên, cô ngẩn người ra.
Từ cửa sổ lầu hai, cô nhìn thấy bóng dáng một người đứng tựa bên