Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh
Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.
ậu nói tớ chỉ cần trả lời là phải hay không phải sao?"
Hoàng Tú Tú đưa tay véo một cái, cô cười một trận, sau đó thu lại ý cười: "Giống như cậu nói, tớ nghĩ nhiều lắm."
Lập tức Hoàng Tú Tú bày ra bộ dáng tri âm như chị cả, dụ dỗ Diệp Thiên Tuyết nói với mình.
Diệp Thiên Tuyết im lặng chốc lát, cũng không nói gì, nhưng không cố ý không cho cô ấy biết: "Ban đầu tớ và Tiểu Bàn là bạn bè. Tớ sợ. . . . . . Một khi chuyện yêu đương này truyền đi, chỉ sợ ngay cả bạn bè cũng không phải nữa."
Cô nhìn Hoàng Tú Tú, nét mặt bình tĩnh: "Các cậu đều là bạn tốt của tớ, tớ không muốn nhìn thấy chuyện như vậy. Đừng nói chia tay rồi mỗi người mỗi ngã, dù sao vẫn là bạn tốt .... Một khi dính vào tình yêu, khi trở lại, lại không thể giống như trước kia."
Lời nói của Diệp Thiên Tuyết khiến Hoàng Tú Tú im lặng một lát: "Tớ nghĩ, Tiểu Bàn không phải loại người như vậy."
"Loại nào?"
"Là người tùy tiện để tình yêu đi đến tận cùng." Vào lúc này Hoàng Tú Tú cũng bắt đầu nghiêm túc: "Tiểu Bàn làm chuyện gì, đều sẽ nghĩ rất nhiều. Chỉ có cậu mới nghĩ cậu ấy nói chuyện, làm việc dựa vào trực giác. Trên thực tế. . . . . ." Vẻ mặt Hoàng Tú Tú bất đắc dĩ: "Cho tới bây giờ Tiểu Bàn đều là người trước nghĩ sau làm . Bằng không, lão gia nhà họ Ngụy cũng sẽ không giao lại gia nghiệp cho cậu ấy sớm như vậy."
Hoàng Tú Tú nhìn Diệp Thiên Tuyết, vẻ mặt cô nặng nề: "Nếu Tiểu Bàn đã nói vậy cậu ấy sẽ nghiêm túc tiến hành, sẽ không để cho phần tình cảm này biến mất nhanh như vậy."
Diệp Thiên Tuyết lặp đi lặp lại lời nói của Hoàng Tú Tú ở trong lòng mấy lần, cuối cùng vẫn là than khẽ.
Hoàng Tú Tú đang uống cà phê ngẩng đầu lên, nhíu mày, hỏi: "Rốt cuộc cậu băn khoăn cái gì?" Cô rất hoang mang, nói: "Tớ cảm thấy, lời cậu mới vừa nói chỉ là một phần lý do, mà không phải toàn bộ."
Diệp Thiên Tuyết bật cười: "Cảm giác của cậu thật nhạy bén."
Hoàng Tú Tú kinh ngạc, mở to mắt: "Vậy là thật hả?"
Nụ cười trên mặt Diệp Thiên Tuyết phai đi rất nhiều: "Phải, sự việc đó không thể nghe người ngoài nói, tự tớ hiểu rõ là tốt rồi."
Hoàng Tú Tú im lặng một lát, giả vờ hung ác: "Ý cậu là tớ là người ngoài sao hả?"
Diệp Thiên Tuyết tức cười, sau đó cười lên ha hả: "Cậu muốn làm vợ tớ sao? Chỉ sợ bạn trai của cậu không đồng ý thôi."
Hai người thuận tiện lấy đề tài này đùa giỡn. Jack và Ngụy Vũ từ bên ngoài trở lại, nhìn thấy hai cô gái đang nói cười.
Jack vui vẻ bước nhanh về phía trước, hôn Hoàng Tú Tú, quay đầu lại dịu dàng cười với Diệp Thiên Tuyết, nói: "Bạn trai của cậu thật bản lĩnh, nếu không phải biết các cậu là người Trung Quốc, thiếu chút nữa tớ cho là cậu ấy lớn lên ở nơi này đó."
Mặt Ngụy Vũ đỏ lên: "Jack, tớ và cô ấy không phải. . . . . ."
Còn chưa dứt lời, Hoàng Tú Tú nhíu mày: "Tiểu Tuyết, cậu nhìn đi. Chỉ có ở trước mặt cậu, cậu ấy mới có dáng vẻ này. Nếu ở đây chỉ có tớ và Jack, khẳng định cậu ấy sẽ không có chút khiêm tốn nào mà nhận lấy sự khích lệ này. Bộ dáng kia. . . . . ."
Hoàng Tú Tú chậc chậc hai tiếng.
Điều này làm cho Diệp Thiên Tuyết tò mò quay đầu lại nhìn Ngụy Vũ.
Trong lời nói của Hoàng Tú Tú, người này lại làm cho cô cảm thấy xa lạ.
Bị cô nhìn, vẻ mặt Ngụy Vũ cứng nhắc: "Tiểu Tuyết?" Đỏ ửng trên gương mặt ngày càng rõ ràng.
Vẻ mặt của cậu ấy rơi vào trong mắt Diệp Thiên Tuyết, làm cho đáy lòng của cô xấu hổ le lưỡi một cái, quay qua nói: "Tú Tú đừng nói mò, Tiểu Bàn không phải loại người như vậy."
Mặc dù nói vậy, nhưng trong lòng lại có chút tin tưởng.
Hoàng Tú Tú bĩu môi: "Cậu không tin, vậy coi như xong. Chỉ là, Tiểu Bàn đúng là người như vậy."
Ngụy Vũ khôi phục lại bình tĩnh, nhíu mày: "Tú Tú, cậu nói giống như tớ xấu lắm đó." Dáng vẻ, giọng nói không giống trước kia, đặc biệt là kiểu oán trách cực kỳ tự nhiên này, làm cho Hoàng Tú Tú sờ sờ cánh tay của mình.
Diệp Thiên Tuyết cười khanh khách.
Đi ra ngoài du lịch không chỉ Diệp Thiên Tuyết có thêm mấy trăm tấm hình, mà cô còn có một buổi nói chuyện khó mà quên được với Hoàng Tú Tú.
Cô cũng bắt đầu nghĩ, có phải mình lo lắng quá nhiều rồi không.
Bởi vì có ý nghĩ như vậy, trái lại cô không còn để ý đến cái ước định trước kia nữa, thỉnh thoảng cũng tiếp nhận tình cảm trên tình bạn thân của Ngụy Vũ.
Trong lòng Ngụy Vũ cảm thấy vui sướng với sự thay đổi này, càng sẽ không chủ động nói tới cái ước định để giết phong cảnh kia.
Hai người chơi ở bên ngoài cho đến lúc có điểm thi, báo nguyện xong rồi mới trở về.
Cùng đến sân bay, Hoàng Tú Tú nói từ biệt, sau khi lên máy bay, Ngụy Vũ lơ đãng hỏi: "Tiểu Tuyết, cậu tính học trường nào?"
Diệp Thiên Tuyết ngẩn ra, cười trả lời: "Tại tỉnh, Đại học A là được rồi."
Ngụy Vũ khiển trách: "Cái gì mà Đại học A là được rồi, ở trong nước Đại học A là trường học tốt số một số hai đó."
Diệp Thiên Tuyết cười hì hì, nhìn Ngụy Vũ chau mày tính toán, nếu vào Đại học A thì điểm của mình có thể đậu hoặc không.
Kéo ghế dựa xuống, sau đó nằm xuống, Diệp Thiên Tuyết nhắm hai mắt suy nghĩ chuyện của mình.
Thi đậu đại học rồi, sau đó phải làm gì? Cô hỏi mình