Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341907
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.
nghĩ một lát, anh ta trả lời: “Hai mươi năm trước dượng với cô ta có quen biết. Khi đó cô ta mang theo con gái sống ở khu đó, dượng thuê phòng ngay bên cạnh. Con biết, dượng vốn là cô nhi, luôn không muốn trẻ con phải chịu khổ, cho nên cũng giúp mẹ con họ một chút. Nên quen biết thôi”
“Từ trước tới nau không nghe dượng nói đến” Diệp Thiên Tuyết nói như vậy không biết là đang làm nũng hay oán trách nữa.
Trương Cẩm Văn cẩn thận nhìn Diệp Thiên Tuyết cười nói: “Không phải dượng không nói, mà mọi người cũng không có hỏi, dượng cũng cảm thấy đây là chuyện không quan trọng, cho nên không nói ra. Thế nào hôm nay đột nhiên lại hỏi chuyện đó vậy”
Diệp Thiên Tuyết đứng ở bên cạnh tủ kính, nhìn trang phục bên trong cửa hàng lại đi về phía trước. Trương Cẩm Văn không biết tại sao trong lòng lại có chút lo sợ
“Chẳng qua là đột nhiên biết chuyện này, nên có chút ngạc nhiên” Diệp Thiên Tuyết nói, “Cũng không biết có phải nhà chúng đặc biệt có duyên với cô ta hay không. Đầu tiên là dượng, sau lại thành tinh nhân của ba, dượng xem, chuyện như thế trên đời này thật là đặc biệt”
Trương Cẩm Văn còn chưa kịp nói, Diệp Thiên Tuyết chợt nhớ ra điều gì đó, thuận miệng nói: “Nga, đúng rồi, dượng đã sớm biết Liễu Đan Văn, vậy dượng có biết cha của Liễu Phỉ Phỉ là ai không?”
Trương Cẩm Văn hơi cười: “Dĩ nhiên biết, bất quá mất hơi sớm, dượng nhớ người gầy, không cao lắm, hắn ta hay mặc áo sơ mi màu lam. Nhưng mà quan hệ của hai người họ không tốt lắm, hay gây lộn”
Diệp Thiên Tuyết gật đầu một cái: “chắc cha Liễu Phỉ Phỉ cũng họ Liễu, bằng không làm sao lại cùng họ với Liễu Đan Văn”
Nghe cô nói như vậy, Trương Cẩm Văn khẽ cau mày: “Tiểu Tuyết, cô ấy cũng đã gả cho ba con, sau này cũng đừng suốt ngày kêu têm mang cả họ ra mà gọi như vậy, không muốn gọi là mẹ, thì gọi là dì cũng được”
Diệp Thiên Tuyết làm như không nghe thấy, đi về phía trước.
Trương Cẩm Văn bất đắc dĩ theo sau.
Qua một lúc, Diệp Thiên Tuyết chợt nói: “Dượng, trước đây không lâu được có trở về”
Trương Cẩm Văn đột nhiên giật mình, nhìn chằm chằm Diệp Thiên Tuyết, đối diễn là ánh mắt trầm tĩnh, khiến Trưởng Cẩm Văn không khỏi thắc mắc.
“Như thế nào lại hỏi vậy, dượng vẫn luôn ở đây” Anh sờ gói thuốc trong tú, cũng cầm rồi lại thả ra.
“Có thật không?” Diệp Thiên Tuyết quay mặt sang, “Vậy là chính con nhận nhầm người. Bất quá, hôm đó con thật đúng là đụng phải một người, rất giống dượng, giọng nói cũng giống, ngay cả dáng đi bộ cũng giống, cùng Liễu Đan Văn nói chuyện trong phòng ăn. Cũng không biết là có phải tình nhân của cô ta không”
Trương Cẩm Văn Chợt đứng lại, Diệp Thiên Tuyết bình tĩnh quay mặt lại
“Sao vậy dượng, tại sao người không đi nữa?” vào lúc này cô ngược lại đang mỉm cười, nụ cười trong sáng, nhưng trong đáy mắt lại là khoảng bóng tối
Trương Cẩm Văn nhìn lại ánh mắt của cô, chợt chột dạ phải hít sâu mấy lần rồi sau đó mới cười khổ nói: “Con đều đã thấy, sao không nói thẳng?”
“Dượng không phải nói không có, con như thế nào có thể nói thẳng thắng được, bất quá, ý này là, thật sự dượng….”
Trương Cẩm Văn gật đầu: “là dượng, nhưng mà, chuyện này”
Anh ta ngừng lại, suy nghĩ không biết nói như thế nào mới phải: “Không phải như con nghĩ đâu”
“Con nghĩ như thế nào?” Diệp Thiên Tuyết tựa hồ cảm thấy buồn cười, chợt cười vang lên, trong không khí mùa đông lạnh lẽo lưu lại một chuỗi tiếng cười mát lạnh: “Dượng chẳng lẽ đoán được tâm tư của con?”
Trương Cẩm Văn nhìn nàng, nặng nề thở dài: “Tiểu Tuyết, đừng như vậy, dượng biết là trong lòng con rất khó chịu, chúng ta tìm chỗ nào ngồi xuống rồi từ từ nói”
Diệp Thiên Tuyết yên lặng nhìn anh ta, vẻ mặt chân thanh tha thiết của Trương Cẩm Văn, khi nhìn thẳng vào mắt cô chỉ là chút mắt tự nhiên, không thấy bất kỳ né tránh nào.
Vì vậy, Diệp Thiên Tuyết gật đầu: “Được. Chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống rồi nói chuyện sau”
Trương Cẩm Văn và Diệp Thiên Tuyết chọn một quán café nhỏ đi vào, nhưng không cho Diệp Thiên Tuyết gọi café nữa: “Uồng nhiều quá buổi tối không ngủ được, con còn nhỏ cần phải ngủ đủ giấc mới được ”
Vì vậy Diệp Thiên Tuyết gọi một ly sữa, khầy từ từ
“Dượng quay trở về là vì Liễu Đan Văn gọi điện cho dương, cầu xin dượng giúp một tay”
Trương Cẩm Văn bất đầu câu chuyện như vậy, “Có việc khiến cô ấy không yên tâm, muốn dượng cho ý kiến”
Khuôn mặt không có thay đổi gì Diệp Thiên Tuyết nói: “Dượng nói về chuyện đứa bé sao?” Trương Cẩm Văn chợt thốt lên: “Con biết?”
“Con làm sao không biết?” Diệp Thiên Tuyết tươi cười: “Dượng quên mất, con nói là con nghe được hai người nói chuyện”
Trương Cẩm Văn có chút luống cuống: “Chẳng qua dượng cho là lúc kiểm tra thai nhi có gì không đúng, dượng cho rằng……..”
Thấy vẻ mặt của Trương Cẩm Văn, Diệp Thiên Tuyết thở dài: “Dượng, thật chỉ là như vậy sao?”
“Không phải như vậy, còn có chuyện gì nữa?” Trương Cẩm Văn vẻ mặt vô tội trả lời: “Cô ấy nói là kiểm tra nhiễm sắc thể thấy có vấn đề, sợ đứa bé ra đời có biến chứng gì, Dượng cảm thấy không phải vấn đề lớn gì, cho nên liền khuyên cô ấy