Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.

n rạng rỡ hẳn nên: “Bác sĩ nói rất tốt, nói không chừng có thể sinh trước tết. Cục cưng có thể đón năm mới đầu tiên rồi ”
Nhìn khuôn mặt rạng rỡ, tươi cười của dượng, như thế nào Diệp Thiên Tuyết cũng không muốn thừa nhận, ngày đó mình nghe được giọng nói của ông.
Lý do tại sao Trương Cẩm Văn và Liễu Đan Văn ở cùng một chỗ đây?
Cô không tìm được nguyên nhân.
Nhưng mà, tận đáy lòng cô vẫn không thể nào ngừng hoài nghi. Kiếp trước, cái chết ly kỳ của dì nhỏ khiến cô không thể không nghi ngờ, có phải lúc trước Trương Cẩm Văn cũng có tham dự vào. Nếu không, từ trước đến giờ dì nhỏ luôn kiểm tra sức khỏe định kì, làm sao mà có thể chết trên gường bệnh lạ lùng như vậy.
Nghĩ tới đây. Diệp Thiên Tuyết cũng biểu lộ ra khuôn mặt tươi cười: “Thật tốt, nếu mà sinh vào ngày mồng một, vậy là bé con có thể kiếm được nhiều tiên mừng lắm”
Trương Cẩm Văn cười càng vui vẻ: “Con so với dượng còn tham hơn à”
Hai người nói cười một hồi, cũng đến nhà của Trương Cẩm Văn và Cố Trường Khanh. Diệp Thiên Tuyết vừa xuống xe, liền chạy thật nhanh vào nhà.
“Dì ơi” Cô gọi lớn lên, chạy tới ôm Cố Trường Khanh một cái” “Dì, dì có khỏe không?”
Cố Trường Khanh cười híp mắt: “Dĩ nhiên, dì khỏe lắm. Con tới thật đúng lúc, bác sĩ nói mấy ngày nữa muốn dì đến bệnh viện chờ sinh. Nếu con tới muộn, cũng chỉ có thể đến bệnh viện thăm dì thôi”
Diệp Thiên Tuyết đỡ Cố Trường Khanh ngồi xuống, cười nói: “Trên đường con với dượng đang thảo luận nếu sinh đúng này mồng một thì tốt lắm. Dượng nói là tùy duyên. Con vẫn mong là đúng à”
Cố Trường Khanh cười ha ha.
Sau đó ba người cùng nhau ăn cơm. Cố Trường Khanh liền đứng dậy chuận bị đồ vào viện. Trương Cẩm Văn kêu tài xế tới đưa cô đi, “Anh còn bận chút việc, làm xong liên đến ngay”
Diệp Thiên Tuyết liền xung phong nhận việc giám sát Cố Trường Khanh: “mặc dù mọi chuyện đều sắp xếp xong xuôi rồi, nhưng con vẫn muốn đi xem, nói không chừng có thể giúp được gì lúc mọi người bận rộn”
Cố Trường Khanh sợ cô ở nhà một mình thì buồn, nghe vậy cũng đống ý, còn thêm hai người giúp việc đi cùng đến bệnh viện.
Đợi lúc Cô Trường Khanh vào phòng bệnh, Diệp Thiên Tuyết đi tìm thầy thuốc phụ trách hỏi tình hình sức khỏe của Cố Trường Khanh.
Người nhà bệnh nhân hỏi như vậy cũng nhiều, bác sĩ thấy cũng không thể trách, đơn giản nói đôi câu: “Yên tâm, không có chuyện gì đâu”
Diệp Thiên Tuyết không yên tâm, nắm chặt tay thầy thuốc: “Liệu có xảy ra tình huống đặc biệt nào không có thể khiến bệnh nhân gặp nguy hiểm?”
Cô nghiêm túc nhìn thấy thuốc: “Cầu xin bác sĩ, bác sĩ nhất định phải nói cho con biết, giả thiết nhỏ nhất cũng được”
Giống như cô thầy thuốc nghiêm túc nhìn cô: “dựa trên tình trạng của bệnh nhân mà nói, căn bản không xảy ra chuyện được. Trừ khi mẹ và thai nhi khác nhau nhóm máu. Lúc sinh nếu xảy ra chuyện gì, dẫn đến hiện tượng tan máu, mới có thể gặp chuyện không may. Nhưng cô yên tâm đi, chúng tôi đã kiểm tra kĩ rồi, không thể xảy ra chuyện được đâu”
Diệp Thiên Tuyết nghe vậy cứng ngắc ngời, cười trừ.
“Biết là cô lo lắng, nhưng cô phải tin tưởng vào kinh nghiệm của chúng tôi, phải tin tưởng vào khoa học” bác sĩ nói, “Mỗi một đứa bé đều là thiên sứ, chúng tôi sẽ không để cho thiên sư vừa bay xuống liền bay đi luông đâu”.
Nghe nhưng lời này, Diệp Thiên Tuyết càng không cười nổi






Diệp Thiên Tuyết trong lòng lo lắng đủ loại mà không nói ra được, chỉ có thể gật đầu. Đợi đến khi bác sĩ chuẩn bị thu dọn đồ đạc đi ra ngoài, cô mới lấy dũng khí nói: “Bác sĩ, con hy vọng, bác sĩ có thể chuẩn bị tốt, con vẫn có chút lo lắng”
Bác sĩ cũng đã lớn tuổi đang cưởi áo blu trắng, cười hỏi: “Làm cha mẹ còn không lo lắng, thế nào mà cô là chị mà lo lắng nhiều vậy? Tôi hiểu ý cô, yên tâm đi, bệnh viên chúng tôi không phải là nơi vớ vấn, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm”
Diệp Thiên Tuyết nhìn mặt bác sĩ, cố chấp muốn hỏi nữa.
Bác sĩ lại nói: “không cân lo lắng, chúng tôi nhất định sẽ nghiêm túc chữa bệnh”
Ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, Diệp Thiên Tuyết cúi đầu ngồi trên ghế ở hành lang suy nghĩ.
Trương Cẩm Văn theo Diệp Thiên Tuyết đi ra ngoài, lại có chút chần chờ. Cố Trường Khanh mặc dù có người ở bên, nhưng anh cũng không yên tâm
Nhưng Diệp Thiên Tuyết nói có chuyện muốn nói thật nghiêm túc, làm anh không thể không đi ra ngoài
“Thế nào?” Trương Cẩm Văn hỏi Diệp Thiên Tuyết, “kéo dượng ra ngoài có phải có chuyện muốn nói?”
Diệp Thiên Tuyết nhìn lướt qua cửa hàng bên đường phát hiện một tiện café, đi vào mua hai ly café nóng hổi, đưa cho Trương Cẩm Văn một ly: “Chúng ta vừa đi vừa nói”, lại đem ly còn lại đặt trong lòng bàn tay.
“Dượng và Liễu Đan Văn vốn quen biết từ sớm sao?” Diệp Thiên Tuyết vừa mở miệng ra hỏi, Trương Cẩm Văn đang chuẩn bị uống 1 ngụm café, bị giật mình, thiếu chút nữa bị sặc
Ho kham mấy tiếng, Trương Cẩm Văn nhìn Diệp Thiên Tuyết, khuôn mặt thật bình tĩnh, khiến bản thâm không biết đứa cháu gái này rốt cuộc muốn nói cái gì.
“Coi như vậy đi” Suy