Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.

ần nữa, nhưng Diệp Hân Thành đã đứng lên chuẩn bị ra khỏi phòng, cô đành kiềm những điều muốn hỏi vào.
Dù sao đến lúc dì nhỏ cũng tự động nói với mình.
Ngày thứ hai cô bay đến Thẩm Quyến, sau đó từ Thẩm Quyến bay đến HongKong.
Diệp Thiên Tuyết mỉn cười: “anh muốn là có thể làm được thôi”
Hai người lên máy bay, Diệp Thiên Tuyết tìm chỗ ngồi xuống, Tăng Hàm ngồi xuống ngay bên cạnh cô, chờ người bên cạnh cô tới thì nói đổi chỗ.
“Em phải ra nước ngoài sao? Sau khi Tăng Hàm ngồi xuống, anh nhẹ giọng hỏi: “Bây giờ thành tích của em cũng rất tốt, ra nước ngoài học cũng rất tốt”
Diệp Thiên Tuyết lắc đầu: “Không, tạm thời em không có ý định”
“Anh ra nước ngoài, Liễu Phỉ Phỉ làm sao bây giờ” sau phút trầm mặc ngặc ngắn ngủi. Diệp Thiên Tuyết hỏi Tăng Hàm, “Chuyện của anh và cô ấy hiện tại mọi người đều biết, nếu như anh không đính hôn với cô ấy, chỉ sợ tương lai sau này của cô ấy không……”
Nói đến Liễu Phỉ Phỉ, trên mặt Tăng Hàm thoáng có chút chán nản. Chỉ lát sau, anh không khiên nhẫn trả lời: “Sao mà không tốt, cô ấy thành con gái nhà họ Diệp, sau này tự nhiên có người giúp cô ấy che gió che mưa, nếu không có anh, chỉ sợ bên cạnh cũng không có thiếu người. Anh với cô ấy không đính hôn, mới không ảnh hưởng đến cuộc sống sau này.”
Diệp Thiên Tuyết trong lòng càng thêm kinh ngạc: “Làm sao không ảnh hưởng, anh cùng cô ta gây ra chuyện ồn ào như vậy, trong cái vòng đó cô ta cũng chỉ có thể đi theo anh. Hiện tại anh nói ra nước ngoài, thể diện của nó làm sao bây giờ”
“Thể diện?” Tăng Hàm cười lạnh, “Cô ấy thì cần gì thể điện’
Nói tới đây, anh đột nhiên cảm giác mình nói tựa hồ không đúng lắm, lập tức hít sâu, một lần nữa mỉm cười: “Ngại quá, anh hơi luống cuống thì phải. Bất quá, Liễu Phỉ Phỉ không phải là người giống như em nghĩ đâu”
Nụ cười bên miệng còn mang theo chút lạnh lùng: “Nếu em có thời gian, có thể hỏi thăm một chút, gần đâu cô ấy đi cùng ai”
Diệp Thiên Tuyết nhíu mày, nhìn bộ dạng anh ta, lập tức không hỏi vấn đề này nữa, nhưng trong lòng vẫn âm thầm ghi nhớ.
Một lát sau, người ngồi bên cạnh Diệp Thiên Tuyết đến, ngay lập tức Tăng Hàm cùng người nọ đổi chỗ ngồi, chính thức ngồi bên cạnh Diệp Thiên Tuyết
“Hoàng Tú Tú đi Anh sao?” sau một lúc trầm mặc, Tăng Hàm đổi đề tài, “Mới đầu anh cũng muốn đi Anh, nếu ở Anh, anh với cô ấy có thể gặp nhau”
“Em tin là anh ở Mỹ cũng sẽ có rất nhiều bạn” Diệp Thiên Tuyết nói nhỏ nhẹ, “Anh sẽ luôn kết được bạn mới thôi”
Tăng Hàm hơi cười: “Hi vọng như thế, ngược lại Tiểu Tuyết, bên cạnh em đi tới đi lui chỉ có mấy người”
“Bạn bè không nên quan tâm có bao nhiều, bạn tri kỷ như vậy là đủ rồi” Diệp Thiên Tuyết nói.
“Vậy cũng coi anh là bạn tri kỷ sao” Tăng Hàm chợt thốt lên.
Quay sang Diệp Thiên Tuyết ngạc nhiên nhìn anh, Tăng Hàm cũng biết mình có chút xúc động, nhưng lời nói ra rồi, ngược lại anh cảm thấy vô cùng sung sướng, không có tính toán gì nhìn thẳng Diệp Thiên Tuyết.
Anh nhìn Diệp Thiên Tuyết đang ngạc nhiên sau lộ ra nụ cười, ánh mắt vô cùng bình tĩnh
“Tăng Hàm, anh biết, giữa em và anh từ trước tới này quan điểm đều không giống nhau”
Tăng Hàm lập tức cảm thấy trong lòng có điều gì vỡ nát, khổ sở một trận làm cho anh chầm chậm cảm nhận.
Trên mặt lộ ra nụ cười, trả lời: “uh, anh biết”
Hai người lai rơi vào im lặng. Qua một lúc, máy báy cũng bắt đầu cất cánh, Diệp Thiên Tuyết nghe Tăng Hàm nói: “Nếu lúc đó, anh không làm tổn thương em, giữa chúng ta có thể không giống như thế này”
Dường như anh đang mong đợi Diệp Thiên Tuyết trả lời, nói xong câu này, cũng chỉ biết cười khổ một tiếng, tựa đầu vào lưng ghế, nhắm nghiền hai mắt lại.
Diệp Thiên Tuyết mở mắt ra, nhìn vào gó mà anh, trong lòng có chút suy nghĩ.
Kiếp trước, Tăng Hàm tuyệt đối không có bộ dạng này.
Tình cảm anh ta đối với Liễu Phỉ Phỉ rất sâu đậm, với mình thì ghét không tả nổi, thậm chí vì Liễu Phỉ Phỉ mà phá hủy lễ đính hôn.
Mặt mũi của nhà họ Diệp và nhà họ Tằng bị anh ta đạp đến dưới chân bàn, chỉ vì Liễu Phỉ Phỉ.
Kiên trì cuối cùng anh ta và Liễu Phỉ Phỉ cũng đến được với nhau, còn mình bị cám đỗ đi xuống như viên tảng đá bị ném đi trên con đường hạnh phúc của hai người họ.
Không nhìn anh ta nữa, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Điều là chuyện đã qua
Một mạch không nói chuyện, sau đó hai người xuống máy bay. Diệp Thiên Tuyết lập tức tìm người đi đón mình.
Tăng Hàm còn muốn nói chút gì với cô, nhìn theo bóng dáng cô đang rời đi, cuối cùng im lặng mà đi theo người tới đón anh. Cũng không nói gì nữa.
Diệp Thiên Tuyết cũng không có tâm trạng quan tâm anh ta muốn nói cái gì, cô ra ngoài sảnh nhìn thấy người tới đón, khó khăn lắm mới nở được nụ cười: “Dượng nhỏ, sao dượng lại tự mình tới”
Trương Cẩm Văn nhận hành lý và túi xách trong tay cô, cười nói: “Dượng ở bên ngoài có chút việc, cho nên thuận đường tới đón con. Trên đường đi có gì khó khăn không?. Dì nhỏ nhớ con lắm”
Diệp Thiên Tuyết giữa khuôn mặt tươi cười, hỏi tình hình sức khỏe của Cố Trường Khanh.
Nói tới vấn đề này, mặt mày Trương Cẩm Vă