Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.
đã chờ cô ở đó, nhìn thấy cô đến, hết sức ân cần đi lên giúp cô cầm túi xách.
Diệp Thiên Tuyết mỉm cười cự tuyệt, hai người một trước một sau dừng chân tại một nhà hàng, Diệp Thiên Tuyết mới hỏi Tô Vũ: "Từ trước đến giờ đều không vô sự lấy lòng , nói đi, hôm nay tìm em có chuyện gì?"
Tô Vũ cười xấu hổ, ngoắc tay gọi phục vụ: "Ăn cơm trước, ăn cơm trước."
Đến khi dùng bữa xong, phục vụ cũng đã tính hóa đơn Tô Vũ mới ngượng ngùng mở miệng: "Thật ra thì tìm em, đúng là có chút chuyện."
Diệp Thiên Tuyết xoay chén nước trong tay, mỉm cười nhìn anh ta.
Tô Vũ gò má ửng đỏ, cắn răng một cái mới mở miệng: "Cái kia, em và Vương Kỳ Ngọc, là bạn thân phải không?"
Sững sờ, ngạc nhiên nhìn anh, Diệp Thiên Tuyết bật thốt lên: "anh muốn theo đuổi cô ấy?"
Mặt Tô Vũ lập tức đỏ lên, cứng nhắc gật đầu: "Có thể nói một chút về sở thích và thói quên của cô ấy không?"
Diệp Thiên Tuyết cũng không trả lời, nhìn lên nhìn xuống đánh giá hắn: "Anh từ lúc nào thì để ý cô ấy? Trước chưa vội nói chuyện, hãy nghe em nói hết." Một tay ngăn Tô Vũ đang muốn mở miệng, Diệp Thiên Tuyết nói, "Tiểu Ngọc là bạn tốt của em, anh muốn theo đuổi, em trước hết phải giúp cô ấy trấn thủ."
Tô Vũ tức giận: "Chẳng lẽ em đối với anh còn chưa yên tâm?"
Diệp Thiên Tuyết hết sức chăm chú gật đầu, thấy anh ta toàn thân sinh khí, không thể không khuất phục thực tế đáng buồn, bắt đầu nghiêm túc giải thích.
Một góc khác trong phòng ăn, có người nhìn màn này, ánh mắt chớp động.
Liễu Phỉ Phỉ khó khăn lắm mới trốn được ra ngoài, đã nhìn thấy người chị mình cực kì ngứa mắt đang dùng cơm với một người con trai.
Cô ta nhìn chằm chằm hướng bên đó, đến khi người bên cạnh không nhịn được gõ gõ bàn, cô ta mới phục hồi tinh thần, cười nịnh: "Xin lỗi A Phong ca, em thấy người quen, nên nhất thời thất thần."
Phong ca nhìn theo tầm mắt Liễu Phỉ Phỉ, từ lỗ mũi nhả khói thuốc : "Thế nào, coi trọng tên tiểu bạch kiếm kia? Tỉnh lại đi, cô gái mặt nhỏ da trắng ngồi cạnh hắn so với cô còn xinh đẹp hơn, cô xách giầy cho người ta còn chưa xứng đâu."
Bị nói như vậy Liễu Phỉ Phỉ tức giận đến muốn cắn vỡ răng.
Nhưng, thấy người đối diện vẻ mặt không tốt, cô ta không thể không vâng lời cúi thấp đầu, cung kính nói: "Phong ca nói phải."
Liễu Phỉ Phỉ kinh hãi, sợ sệt nhìn hắn.
Phong ca hất cằm lên, thấy phục vụ đi tới liền áy náy gật đầu, nhân viên kia bất mãn lui về phía sau,lại nghiêm mặt nhìn Liễu Phỉ Phỉ: "Cô có ba phút."
Liễu Phỉ Phỉ bị hắn kích thích, bật thốt lên: "Giúp tôi bắt cóc một người, tiền chuộc anh bảy tôi ba."
Diệp Thiên Tuyết hiển nhiên không biết còn có người quen trong góc nhà hàng, cô chỉ chú ý đến vẻ mặt xấu hổ của Tô Vũ khi kể lại việc gặp được Vương Kỳ Ngọc rồi như thế nào thích cô ấy.
"Anh hiểu, anh và cô ấy tuổi còn nhỏ, nếu nói cả đời cùng nhau thiên trường địa cửu, cũng không có người tin." Tô Vũ cuối cùng nói: "Nhưng mà, cũng chỉ có mình anh ôm hy vọng như thế ."
Diệp Thiên Tuyết nhìn ánh mắt thành khẩn của anh, trầm mặc một hồi, hỏi: "Bất kể là nhà anh hay nhà tiểu Ngọc, cũng sẽ chọn một người phù hợp với nhà mình. Coi như nhà tiểu Ngọc cưng chiều cô, nguyện ý thuận theo cô ấy, anh có thể lấy cái gì bảo đảm, tương lai người nhà anh sẽ không phản đối?"
Tô Vũ yên lặng, lén lút cắn môi, không biết nên làm sao biểu đạt tâm ý của mình.
"Em cũng không tin thiên trường địa cửu, nhưng mà, ngay cả điều quan trọng nhất là an ổn anh cũng không làm được, thì không cần thiết phải nghĩ đến tình yêu nữa. Biết rõ, sẽ tạo ra bi kịch, sao còn muốn yêu?"
Tô Vũ vẫn im lặng.
Diệp Thiên Tuyết cho là anh ta vẫn trầm mặc không nói thì Tô Vũ chợt mở miệng: "Anh hiểu. Nếu thật sự đến lúc đó, anh sẽ giải quyết vấn đề này, bất kể như thế nào."
"Thật sao?" Diệp Thiên Tuyết nhàn nhạt nhìn anh ta, khóe môi nhếch lên: "Anh nếu thật sự có thể gánh vác, thì là chuyện tốt. Chỉ có bây giờ mới thấy trân trọng, tương lai sợ rằng gặp khó khăn, không do dự đã buông tay,. Tình yêu, thật sự là thứ rất hư vô."
Tô Vũ kinh ngạc nhìn cô: "Diệp Thiên Tuyết!" Giọng điệu đầy kinh ngạc, không dám tin cũng có hơi tức giận: "Em mới mười mấy tuổi, sao lại vô vọng với cuộc sống như vậy?"
Diệp Thiên Tuyết khẽ khom người: "Xin lỗi, em chính là một người như vậy, để anh thất vọng rồi."
Tuy nói vậy nhưng Diệp Thiên Tuyết biểu hiện không có gì áy náy, hai người cứ như vậy yên lặng trừng mắt nhìn nhau.
Chuông điện thoại đột ngột vang lên, cắt đứt sự im lặng.
Trần Thiên lo lắng gọi đến , nói: "Tiểu Tuyết tỷ, cô bây giờ có phải ở nhà hàng XX?"
Diệp Thiên Tuyết ngẩn ra, theo bản năng nhìn chung quanh một vòng: "Đúng, có chuyện gì?"
"Đi mau." Trần Thiên hồn hển thở gấp, "Tôi lén ra ngoài gọi tới nhắc nhở cô. Có người muốn bắt cóc cô."
Diệp Thiên Tuyết sững sờ, sau đó khẽ cười lên: "Trong địa phận A thành, có người muốn bắt cóc tôi?"
Trần Thiên gầm thét: "Diệp Thiên Tuyết, đi mau đừng chậm chễ, nhân lúc người của hắn còn chưa tới."
Diệp Thiên Tuyết ng