XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1881 lượt.

ới không để Diệp Thiên Tuyết bị cô ta kéo lên.
Mặt Tằng Hàm đen đi, Tô Vũ thì đứng bên cạnh xem kịch vui.
Cuối cùng Tằng Hàm hạ giọng với Liễu Phỉ Phỉ: "Phỉ Phỉ, tay em không bị trói, mau giúp bọn anh cởi dây trói được không ?" Ánh mắt khẩn thiết nhìn cô ta: "Nếu không tháo được dây ra, bọn anh cũng sẽ không nhúc nhích được." ==\'
Liễu Phỉ Phỉ từ dưới đất đứng dậy, trong mắt lóe lên một tia ác độc. Khi nhìn về phía Tằng Hàm thời, ánh mắt lại trở nên dịu dàng: "Sao có thể không nhúc nhích được!"
Cô ta la lên, nhưng vẫn nghe lời đi tới, giúp Tằng Hàm tháo dây trói.
Tằng Hàm có chút tức giận.
Diệp Thiên Tuyết nằm một lúc, vừa thấy tốt hơn một chút, thì đã thấy Tằng Hàm nhờ Liễu Phỉ Phỉ tới giúp cô cởi trói.
Diệp Thiên Tuyết không nhúc nhích, mặc cho Liễu Phỉ Phỉ đỡ mình dậy, bỗng cô ta thì thầm bên tai: "Đừng có giành với tôi, nếu không. . . . . ."
Mí mắt cũng lười mở ra, Diệp Thiên Tuyết thuận miệng đáp: "Yên tâm, tôi sẽ không tranh với cô."
Tằng Hàm đang giúp Tô Vũ, bốn người tạo thành một vòng ngồi trên chiếu.
Không biết vì sao, theo bản năng Tằng Hàm không tiết lộ tin tức đã người của bọn họ đã tới cho Liễu Phỉ Phỉ, có lẽ vì cô ta mới vừa bị mang ra ngoài.
"Làm sao bây giờ?" Cuối cùng, Tằng Hàm hỏi.
Liễu Phỉ Phỉ ngồi nhích gần Tằng Hàm, người run run.
Trong nhà lớn Diệp gia, vừa nghe yêu cầu của bọn bắt cóc, Liễu Đan Văn đã nắm chặt tay Diệp Hâm Thành: "Hâm Thành, nhất định phải cứu được Phỉ Phỉ. Nó dù sao cũng là. . . . . ." Bà ta nhìn bốn phía, khống chế lời muốn nói ra.
Diệp Hâm Thành cũng chẳng nói đúng sai nhìn về phía người nhà Tằng Hàm và Tô Vũ, thở dài: "Tằng tiên sinh, Tô tiên sinh hai người thấy thế nào?"
Có lẽ là bởi Tô Nhược đã tiết lộ gì đó, nên mọi người Tô gia rất bình tĩnh, không chút do dự đáp ứng, nên điều tra xem có phát hiện được manh mối gì.
Nhà Tằng Hàm thì ầm ĩ không muốn kéo dài thời gian, nếu thằng bé xảy ra chuyện gì,người nào sẽ chịu trách.
Cảnh sát thấy vậy cũng hết sức nhức đầu, không biết làm gì cho phải. Ba nhà này bọn họ đều không dám đắc tội, ngày thường giải quyết mọi việc đều dứt khoát, hôm nay lại rơi vào tình thế này.
Đúng lúc này, Ngụy Vũ nhận được tin từ Vương Kỳ Ngọc, mới từ từ nói: "Chuyện này, cháu có một tin."
Anh giơ điện thoại lên, mở tin nhắn ra: "Tiểu Ngọc nói, nếu bọn chúng không ném hết đồ trên người Tuyết tỷ tỷ đi, chúng ta có thể sẽ biết bọn họ đang ở đâu."






Thời gian chậm chạm trôi qua, căn phòng chất đầy đồ đạc cũng trở nên im ắng, đột nhiên Tô Vũ hỏi: "Bây giờ là lúc nào rồi?"
Diệp Thiên Tuyết nhắm hai mắt, không trả lời. Đầu cô vẫn rất choáng váng, Tằng Hàm thì đang nói gì đó với Liễu Phỉ Phỉ, không có ai đáp lời anh ta.
Cảm thấy vô nghĩa Tô Vũ phiền não đập cửa: "Có người ở bên ngoài không, mau đến đây AAAA. . .!"
Liễu Phỉ Phỉ bị anh dọa sợ, mới ngẩng đầu lên, cắn môi nói: "Các anh không phải nói, đợi khi có người đến rồi núp ở phía sau cửa. . . . . . Anh giờ lại đập cửa. . . . . ." Tô Vũ quay đầu lại mỉa mai: "Không phải cô nghĩ chúng ta có thể giải quyết cả bọn bắt cóc này chứ? Cô nghĩ đang đóng phim truyền hình đấy ah?"
Liễu Phỉ Phỉ rụt cổ lại, không nói gì.
Tuy không biết bánh bao có an toàn không, nhưng đã mười mấy tiếng chưa được ăn gì, nên bốn người vẫn ăn một chút.
Sau đó, đều thấy buồn ngủ.
Tằng Hàm cười khổ, vừa chống mí mắt, vừa oán trách: " Bọn chúng thật đúng là không sáng tạo."
Tô Vũ cười như không cười lườm Liễu Phỉ Phỉ, rồi mới trả lời: "Hữu dụng là được." Nói xong tìm một chỗ ngồi xuống, nhắm mắt lại như là chuẩn bị ngủ.
Tằng Hàm nhào qua đẩy anh: "Này, cậu đừng ngủ thật." Tô Vũ nhắm hai mắt trả lời: "Không ngủ chẳng lẽ cố chống đỡ? Cậu chịu được, tôi phục cậu." Cạnh đó Diệp Thiên Tuyết hô hấp đã đều đặn, mặc cho Liễu Phỉ Phỉ gọi thế nào cũng không tỉnh.
Tằng Hàm bất đắc dĩ nhìn hai người này, vò đầu rồi nhắm nghiền hai mắt.
Đợi bọn họ đều ngủ, Liễu Phỉ Phỉ đang ngủ gà ngủ gật bỗng mở mắt ra, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Diệp Thiên Tuyết, cắn răng.
"Này, mở cửa, tôi có lời muốn nói." Cô ta rón rén gõ cửa, thỉnh thoảng quay đầu lại liếc nhìn ba người bên trong.
Không bao lâu, cửa được mở ra, có người tới dẫn cô ta ra ngoài, rồi mới đóng lại.
Cảnh sát lần theo dấu bọn bắt cóc cả nửa thành phố, thì rốt cuộc tin tức từ Vương Kỳ Ngọc cũng tới.
Đã tìm được vị trí của Diệp Thiên Tuyết.
Từ ba phía đã dàn xếp chu toàn người tiếp cận nơi bọn bắt cóc dấu người, phía còn lại cảnh sát dốc toàn lực chỉ chờ cứu người.
Liễu Phỉ Phỉ đi không bao lâu thì trở lại, trong phòng ba người còn đang ngủ.
Nhìn ba người đang mê man, Liễu Phỉ Phỉ có chút do dự quét mắt một vòng, cuối cùng cắn răng, mở nắp chiếc thùng nhỏ xắch theo, ngay lập tức mùi xăng đầy phòng.
Đem xăng dội một vòng, cô ta mới ngồi về vị trí lúc đầu, nhìn ba người kia, sắc mặt biến đổi không ngừng.
Số bánh Diệp Thiên Tuyết ăn không nhiều, nên rất nhanh cô bị kinh sợ mà tỉnh lại.
Lúc Liễu Phỉ Phỉ vào, c