Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.

yết sao con biết?"
"Cha đã làm gì?" Diệp Thiên Tuyết hỏi, "Muốn làm được vậy, cũng không dễ dàng. Liễu Đan Văn sao có thể đối với Liễu Phỉ Phỉ như thế."
"Dù sao, cũng là con gái bà ta nuôi bao nhiêu năm, là máu mủ trong bụng bà ta." Giọng Diệp Thiên Tuyết rất thấp nhưng Diệp Hâm Thành lại nghe được rõ ràng.
Nhìn con gái mà trong lòng thấy phức tạp. Vì chính mình thiếu quan tâm mà từ lúc nào con gái ông đã không còn là cô bé thiên chân vô tà nữa rồi. Nó đã có những bí mật của riêng mình, cũng vì sự tín nhiệm của mình mà cố gắng, cũng bắt đầu học được những tính toán độc ác.
Đây tất cả đều là lỗi của mình.
Ông than khẽ: "Tiểu Tuyết, chuyện này nghe chỉ bẩn lỗ tai."
Diệp Thiên Tuyết vẫn kiên trì nhìn ông.
Cuối cùng Diệp Hâm Thành không ngăn được quyết tâm của Diệp Thiên Tuyết, uống xong nước mì, mới thong thả mở miệng: "Lần trước con đưa ta album đó, về sau ta lại tìm hiểu thêm, bên trong phát hiện có chừng sáu bảy tên đàn ông khác. Con số cụ thể là bảy."
Diệp Thiên Tuyết gật đầu, cái album đó, cô cũng đã xem qua , cũng biết bên trong là cái gì. Hơn nữa, làm cô thấy cực kỳ không vừa mắt chính là khi Liễu Phỉ Phỉ mới có sáu bảy tuổi, lại có thể cùng mỗi tên đàn ông kia thân mật như phụ nữ.
Không biết có nên khen ngợi cô ta trời sinh thân mình đầy tiềm lực không.
"Sau đó, ta đã điều tra những người kia." Hai tay Diệp Hâm Thành đan vào nhau, trong lòng có chút lo lắng, "Có ba người đã chết, chết do ngoài ý muốn; còn hai người đang trong tù."
Diệp Thiên Tuyết nghe vậy mà lạnh cả người, cảm thấy trong phòng ăn có trận gió lạnh quét qua.
"Còn hai người nữa, một đã phá sản đang đi làm thuê, bây giờ mới bốn mươi năm mươi tuổi, mà nhìn so với ông lão sáu bảy chục tuổi còn già hơn; người cuối cùng, đã biến mất."
"Biến mất?" Diệp Thiên Tuyết hỏi ngược lại.
Diệp Hâm Thành gật đầu: "Đúng, biến mất. Không ai biết hắn đã đi đâu."
"Làm sao nghe thế nào cũng cảm thấy tà môn. . . . . ." Diệp Thiên Tuyết tự lẩm bẩm, Diệp Hâm Thành mỉm cười: "Quả thật rất tà môn. Nhưng mà sau này ta điều tra cái chết của ba người kia. Phát hiện ra đều có vấn đề."
Diệp Thiên Tuyết ôm cánh tay, thấy như có con gì đang bò qua làm cô rất không thoải mái. Nhìn vẻ mặt con gái, Diệp Hâm Thành cười khổ: "Vậy nên ta mới không muốn nói cho con biết, xem ra, đã dọa được con rồi. Hơn nữa nói những chuyện này chỉ làm bẩn lỗ tai."
Diệp Thiên Tuyết vẫn quật cường nhìn ông: "Không, cha, con muốn biết, con không muốn sẽ có một ngày những chuyện này sẽ xảy ra trên người con."
Trên thực tế, là đã xảy ra rồi. Diệp Thiên Tuyết tự nhủ trong lòng, vẫn chăm chú nhìn Diệp Hâm Thành.
Diệp Hâm Thành tức cười: "Được rồi. Những việc này, đều có liên quan đến Liễu Phỉ Phỉ ."
Ông ta vừa nói ra một câu, không khí trong phòng như càng lạnh thêm.






"Thế này là sao?" Diệp Thiên Tuyết hỏi." Lúc đó Liễu Phỉ Phỉ vẫn chỉ là một đứa trẻ."
"Đứa bé cũng có thể làm ra những chuyện khiến người ta không ngờ tới." Giọng của Diệp Hâm Thành đầy mệt mỏi, "Bởi vì nó không hiểu được cái gì gọi là thiện, cũng không biết cái gì gọi là ác. Nên, chúng có thể không chút e dè mà làm ra những chuyện người lớn cho là tội ác tày trời, nhưng với nó mà nói, cũng là vì nó muốn làm vậy."
Những lời này càng làm lòng Diệp Thiên Tuyết thêm lòng lo lắng, trực giác cho cô biết có gì đó sắp xảy ra, nhưng việc kia mới khiến cô thấy lo lắng.
Thân thể theo bản năng khẽ giãy giụa.
Diệp Hâm Thành không phát hiện lo lắng của cô, vẫn mải mê với suy nghĩ của mình: "Những người đó hoặc chết hoặc đi tù, thậm chí phá sản, đều ít nhiều có liên quan đến Liễu Phỉ Phỉ."
Ánh mắt Diệp Hâm Thành khẽ ảm đạm, đèn trong phòng bếp cũng như mờ đi.
Cầm chiếc đũa trên tay, nhẹ nhàng gõ vào thành bát, tinh thần ông có chút không tập trung: "Là vì bà ta hổ thẹn trong lòng. Con biết sồ kỹ không?" ( sồ kỹ: kỹ nữ nhưng còn non í ạ. Cảm ơn bạn editor bên dđ giúp mình giải nghĩa từ này nha :)))
Diệp Thiên Tuyết sững sờ trong chốc lát , gương mặt trắng bệch: "Làm sao có thể. . . . . ." Cô đột nhiên nhớ tới lần quan hệ trước đây của Tằng Hàm và Liễu Phỉ Phỉ, Liễu Phỉ Phỉ hình như cũng có triệu chứng khó chịu, lúc này mới nhỏ giọng nói: "Liễu Phỉ Phỉ không có. . . . . ."
Còn chưa nói hết, Diệp Hâm Thành cắt đứt lời cô: "Ừ, đúng là không có. Nhưng vẫn tiếp xúc nên không tránh được. Tuy nói nó là đứa nhỏ không hiểu chuyện, nhưng có lúc sẽ thích, không phải tự nhiên để cho những tên đàn ông kia làm vậy với mình."
Hít một hơi thật sâu ông lại tiếp: "Ban đầu ta cũng không quá thích Liễu Đan Văn, sau này bà ta lại gặp được người tốt hơn ta, ta nghĩ thế là ổn rồi. Nhưng mà bà ta lại bị người kia vứt bỏ, sau đó không biết dựa vào đâu, rồi bắt đầu đi làm tình nhân. Cũng vì thế mà Liễu Phỉ Phỉ gặp được một lão già và thích lão ta."
Thấy bộ dáng đờ đẫn của Diệp Thiên Tuyết , Diệp Hâm Thành cảm giác được mình không nên nói truyện này cho con gái, nhưng truyện đã nói quá nửa, có dừng lại thì cũng không làm