Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1990 lượt.
há hủy tất cả mọi thứ của bọn mày."
Nhét tờ giấy vào lại lá thư, để qua một bên, Diệp Thiên Tuyết nhìn Diệp Hâm Thành: "Đưa tới lúc nào?"
Nhìn nét mặt bình tĩnh không gợn sóng của cô, trái lại trong lòng Diệp Hâm Thành có một chút kinh ngạc, nghe được câu hỏi, ông hít sâu một hơi rồi trả lời: "Sáng hôm nay, cùng những bưu kiện khác được đưa tới."
Ông khẽ cười khổ: "Con đoán là ai?"
Diệp Thiên Tuyết lắc đầu: "Con không biết. Chẳng qua con cảm thấycó khả năng nhất là ông Dương, người mà uy hiếp Liễu Phỉ Phỉ kia thôi. Chỉ có hắn là mất hết tất cả mọi thứ."
Diệp Hâm Thành tức cười: "Con tin những lời này sao?"
"Vì sao không tin chứ?" Diệp Thiên Tuyết trả lời, "Cha không nên nghĩ là lừa gạt con. Loại chuyện như vậy cũng là một sự uy hiếp với con, nếu như gạt con để con có cảm giác an toàn, điều đó sẽ rất nguy hiểm."
Diệp Hâm Thành gật đầu, không nói gì.
Hai người ngồi ở phòng khách một lát, Diệp Thiên Tuyết cười với ông: "Hôm nay cha có đi công ty không? Hôm nay con không định ra ngoài."
Diệp Hâm Thành xoa mặt, đứng lên: "Dĩ nhiên là đi rồi. Sau này công ty để lại cho con, cha không thể để cho nó xảy ra chuyện gì ở trên tay cha được."
Nét mặt Diệp Thiên Tuyết không thay đổi, nhìn ông đi ra cửa, mới quay đầu ngồi xuống trở lại, một lần nữa cầm lá thư lên.
Trên lá thư không có dấu bưu kiện, rõ ràng là có người trực tiếp vứt vào trong hộp thư. Nghĩ lại những người chung quanh thường qua lại chỗ này, Diệp Thiên Tuyết cảm thấy lạnh cả người.
Dưới sự hỗ trợ của Hoàng Tú Tú lấy được những tài liệu kia, trong lòng Diệp Thiên Tuyết lại càng nghiêm nghị. Máu trên tay ông Dương mình đã từng thấy qua. Ở nước ngoài, một lần bang phái ác chiến với nhau ông bị bang phái đẩy ra làm người chịu tội thay, ông mới lựa chọn chạy trốn, trở về chỗ mình quen thuộc.
Bây giờ tuy trên tay ông còn có tiền mang từ nước ngoài về nhưng phải một thân một mình. Diệp Thiên Tuyết nghĩ tới đây, trong lòng an tâm một chút.
Cô cầm lá thư này vào phòng của mình, sau đó đi tới phòng quan sát nhìn màn hình giám sát, không phát hiện gì hết.
Trên màn hình thật sự là không thể tránh mà lưu lại một góc áo.
Diệp Thiên Tuyết quay đi quay lại mấy lần, sau đó mới quay lại phòng của mình, cầm điện thoại lên gọi cho Thi Yến Hàn.
Lần này Thi Yến Hàn nhận điện thoại rất nhanh, với lại tâm tình rất tốt.
Nghe thấy giọng nói của Diệp Thiên Tuyết, thậm chí cô còn cười híp mắt: "Có chuyện nhờ mình sao?"
Diệp Thiên Tuyết thuận miệng hỏi sao vui vẻ thế, Thi Yến Hàn trả lời cực kỳ thoải mái: "Tiểu Như thăng một cấp, bây giờ mỗi tháng có 4000 đồng."
Diệp Thiên Tuyết sững sờ, cười khanh khách.
4000 đồng có lẽ cũng chỉ là tiền một bữa cơm của Thi Yến Hàn, nhưng ý nghĩa lại khác biệt với cô ấy. Bởi vì đó là thù lao lấy được nhờ năng lực bảo vệ em gái của mình.
"Chúc mừng." Diệp Thiên Tuyết thật lòng nói tiếng cảm ơn.
Thi Yến Hàn cũng không quên Diệp Thiên Tuyết gọi điện thoại tới là không có chuyện tốt gì, lại hỏi có chuyện gì. Diệp Thiên Tuyết nói sơ sơ chuyện lá thư, nghe thấy giọng bên nhanh chóng trầm xuống: "Cậu nói ông Dương sao?"
"Đúng, tớ đoán là ông ấy." Diệp Thiên Tuyết trả lời, "Tớ nghĩ. . . . . . Trừ ông ấy ra, cũng không còn người nào khác."
Thi Yến Hàn im lặng một lúc lâu, sau đó mỉm cười: "Được, tớ biết rồi, tớ sẽ nói với anh Hùng."
Nói xong, cô nhỏ giọng nói với Diệp Thiên Tuyết: "Chỉ là cậu cũng phải cẩn thận, anh Hùng rất khen ngợi ông Dương. Trước kia bởi vì chuyện của mẹ con nhà họ Liễu nên anh ấy có chút không vui, bây giờ tớ thấy hai người đó vào tù, dường như thái độ của anh ấy với ông Dương tốt hơn nhiều."
Diệp Thiên Tuyết im lặng trong chốc lát: "Anh Hùng không quan tâm đến lúc trước ông Dương từng phản bội bang phái sao? Anh ấy không sợ bọn hắc bang kia. . . . . ."
Thi Yến Hàn cười: "Cách ngàn núi vạn sông, đâu phải ở chỗ nào cũng khó khăn như vậy chứ. Tiểu Tuyết, cậu quá cẩn thận rồi." Diệp Thiên Tuyết im lặng nghe tiếng cười của cô, không trả lời, một lát sau, Thi Yến Hàn lại nói: "Chẳng qua cậu nói vấn đề này, nếu ông ấy phản bội, vậy khẳng định ông ấy không có nghĩa khí. Anh Hùng để ý điểm này nhất, tớ ở bên cạnh nhắc nhở anh ấy một câu là được rồi."
Nghe cô cứ lầm bầm lầu bầu ở đầu điện thoại bên kia, Diệp Thiên Tuyết chợt cảm thấy, cho tới bây giờ bởi vì trong lòng cô nghĩ mình từng chết đi sống lại, có lẽ cũng không chân thật được như Thi Yến Hàn.
Thi Yến Hàn tự nói một lát, thản nhiên cười với đầu điện thoại bên này: "Chuyện này tớ nhớ kỹ rồi, tớ sẽ giúp đỡ nói một chút. Tiểu Như ở đó, mong cậu chăm sóc giùm."
Diệp Thiên Tuyết cười cười: "Thi Yến Như rất thông minh, cho dù không có tớ chăm sóc, sau này nhất định có thể tự cho mình một tương lai tốt."
Thi Yến Hàn cảm thấy vui khi nghe được những lời này, nói đùa hai câu sau đó mới cúp điện thoại.
Diệp Thiên Tuyết để lá thư ở một bên, ngồi ôm đầu gối ở chỗ đó ngẩn người một lúc lâu, sau đó mới học bài.
Mặc dù Phó Hoài Minh đã không cần mỗi ngày tới đây dạy bù cho cô, nhưng để lại không ít sách