Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.
không thừa kế tài sản của ông ấy, cho nên. . . . . ."
Bên cạnh Ngụy Vũ nhìn cô đến mất hồn, nghe cô nói, không khỏi nhớ tới nhà mình, trong chốc lát có chút mất hồn.
Trưởng bối Ngụy gia đưa ra rất nhiều yêu cầu với con, nhưng với thân phận Diệp Thiên Tuyết, hành động của mình cho đến nay mới không bị trở ngại gì. Nếu tiểu Tuyết nói không nhận thừa kế như vậy, chỉ sợ trong nhà sẽ lại. . . . . .
Cần phải làm cha mẹ đồng ý, anh mới yên tâm.
Coi như gia gia có ý kiến gì, chỉ cần ba mẹ ủng hộ, cũng coi như ổn thỏa
Vương Kỳ Ngọc quét mắt nhìn anh một cái, không biến sắc hỏi Diệp Thiên Tuyết: "Vậy cậu có nghĩ đến chọn người thế nào chưa?"
Diệp Thiên Tuyết sững sờ một chút: "Không, mình không muốn. Chuyện như vậy, thuận theo tự nhiên là tốt rồi, bây giờ muốn quá nhiều, lại ngược lại là tự mua dây buộc mình."
Vương Kỳ Ngọc khóe mắt thấy bộ dáng Ngụy Vũ thở phào, trong lòng bật cười, nhìn Diệp Thiên Tuyết nói: "Cũng đúng. Nếu thật sự gặp người ấy, lại phát hiện tất cả các giả thiết trước đây của mình đều không dùng được, cũng thật là."
Tô Vũ ở bên cạnh hưng phấn ghé gần sát cô: "Thân ái em đang nói anh sao, anh đã làm em thay đổi tất cả quan niệm trước đây?."
Bộ dạng này của Tô Vũ khiến Diệp Thiên Tuyết và Ngụy Vũ đều bật cười, Vương Kỳ Ngọc cầm miếng dưa nhét vào miệng anh: "Bớt nói!"
Tô Vũ cố tỏ vẻ ủy khuất gặm dưa.
Bốn người vừa nói chuyện phiếm vừa ăn cơm, đáy lòng cũng hiểu, sau này những ngày nhàn nhã thế này, sẽ càng ít.
Tuổi ngông cuồng của bọn họ cũng sắp qua.
Nên lúc chia tay, bốn người đều rất trầm mặc.
Ngụy Vũ đưa Diệp Thiên Tuyết trở về, một đường yên tĩnh, không ai nói.
Lúc đến cửa, Ngụy Vũ chợt lên tiếng gọi cô lại: "Tiểu Tuyết, chuyện hai tháng trước mình nói, cậu không đồng ý sao?"
Diệp Thiên Tuyết ngẩn ra, đột nhiên nhớ tới lần tỏ tình trước đó.
Cô nhìn Ngụy Vũ, vẻ mặt anh hết sức nghiêm túc.
Diệp Thiên Tuyết nhìn cậu cười dịu dàng: "Tiểu Bàn, cậu cho rằng một đời người dài bao nhiêu?"
Ngụy Vũ không hiểu tại sao lại chuyển sang đề tài này, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: "Có lẽ là bảy, tám chục năm."
Diệp Thiên Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu: "Đó là thời gian khi còn sống của người bình thường nhưng đó không phải là cuộc đời của tớ."
Ngụy Vũ mơ màng nhìn nét mặt buồn bã của Diệp Thiên Tuyết: "Cuộc đời của tớ quá mức. . . . . ."
"Tiểu Bàn, tớ sợ. . . . . ." Ngụy Vũ không nghe rõ lời nói của cô, nhưng cậu lại hiểu rõ, Diệp Thiên Tuyết kháng cự cũng không phải bởi vì cô không thể tiếp nhận tình yêu của mình, mà là vấn đề khác.
Tự nói một lần như vậy xong, dường như cô đã bình tĩnh lại, co rúc ở trên giường, sau đó ngủ thật say.
Sáng hôm sau, Diệp Thiên Tuyết thức dậy sớm, sau đó xuống lầu lại nhìn thấy Diệp Hâm Thành ngồi ở chỗ kia, trong tay cầm tờ báo mà mất hồn mất vía.
Cô hơi ngạc nhiên, thường ngày vào lúc này, Diệp Hâm Thành đang trên đường đến công ty rồi, sao hôm nay lại yên tĩnh ngồi ở chỗ này như vậy.
"Cha." Cô gật đầu chào, tự mình vào phòng ăn.
Cho tới khi cô từ phòng ăn đi ra, Diệp Hâm Thành vẫn còn ngồi ở chỗ đó, nhíu mày dường như đang cố gắng suy nghĩ cái gì đó.
Diệp Thiên Tuyết không nhịn được tò mò.
"Cha. . . . . ."
Còn chưa dứt lời, dường như Diệp Hâm Thành vừa mới nhìn thấy cô, chợt trở lại bình thường: "Tiểu Tuyết, con xuống rồi à, vào ăn sáng đi."
Diệp Thiên Tuyết cười khanh khách: "Cha, con ăn xong rồi. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì khiến cha mất hồn mất vía như vậy? Ngay cả tờ báo cũng. . . . . ." Cô liếc mắt nhìn tờ báo trong tay Diệp Hâm Thành, sau đó thu ánh mắt về.
Diệp Hâm Thành trở lại bình thường, lúc này mới phát hiện ra tờ báo mình cầm trong tay nửa ngày nhưng không có lật tờ nào, luôn luôn nhìn thấy hai tiêu đề quảng cáo đồ, đành phải ngượng ngùng cười, bỏ tờ báo qua một bên.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Diệp Thiên Tuyết ngồi xuống đối diện Diệp Hâm Thành, hỏi.
Diệp Hâm Thành vẫy vẫy tay: "Con còn nhỏ, không cần quan tâm." Tuy nói như vậy nhưng lúc nhìn Diệp Thiên Tuyết, ánh mắt của ông có chút lưỡng lự, rất dễ nhận thấy là trong lòng ông đang chần chờ rốt cuộc có nên thương lượng với Diệp Thiên Tuyết không.
Diệp Thiên Tuyết thấy vậy, bình tĩnh nói: "Cha, con đã không còn là một cô gái nhỏ ngây thơ không rành việc đời nữa rồi."
Ánh mắt của cô quá bình tĩnh, làm cho lòng ông cảm thấy lo lắng.
Cuối cùng, ông thở dài: "Được, cha biết rồi. Cha nhận được một lá thư."
Diệp Thiên Tuyết nhíu mày, nhìn Diệp Hâm Thành lật tờ báo lấy ra một lá thư. Nhận lấy, mở ra xem, mắt Diệp Thiên Tuyết nhíu lại.
Lá thư này là một tờ giấy trắng khổ A4, phía trên in hai hàng chữ, nhưng hai hàng chữ phía dưới là một dấu tay máu me. Không thấy rõ chỉ tay, chỉ có thể nhìn rõ tình trạng.
Đưa lên mũi ngửi, quả nhiên có mùi máu tươi nhè nhẹ.
Sau đó Diệp Thiên Tuyết nhìn mấy dòng chữ này, nhìn xong rồi chợt nhíu mày.
"Bọn mày đã làm một lần, vậy tao sẽ làm tới mười lần.
Bọn mày phá hủy tất cả mọi thứ của tao, tao cũng muốn p