Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.

ấy tay vuốt nhẹ, tay vịn bằng gỗ tếch nhuốm màu thời gian vẫn sáng bóng ánh dầu, cảm giác lành lạnh sượt nhẹ qua lòng bàn tay, ram ráp.
“Ở đây thật tuyệt!”, không cầm lòng, cô cất lời xuýt xoa.
Cố Chính Vinh bước lên, mở tung cánh cửa sổ dài, rèm cửa màu trắng rủ xuống đất, cửa sổ mở đột ngột khiến tấm rèm tung bay trong gió, lay động như đang nhảy múa.
“Mới mua không lâu lắm, còn chưa trang trí, nếu em thích, sau này có thể tới đây bắt cứ lúc nào cũng được.”
Anh đứng trước cửa sổ, giọng rất khẽ, nhưng từng từ từng chữ lọt vào tai cô không sót một từ, cô lặng người một lúc rồi mới trả lời: “Em?”
Cố Chính Vinh ngoái đầu nhìn cô, gương mặt lộ vẻ ngạc nhiên, “Đương nhiên là em rồi.”
“Còn việc phải làm nữa.”
“Cứ nhất thiết phải ở trong phòng Thiết kế ngồi đợi sao?”
“Không ở phòng Thiết kế, vậy em phải đi đâu?”
“Đi tới đâu chẳng được, chỉ cần một chiếc bàn là có thể vẽ, không phải sao?” Anh thôi nhìn cô, nhấc ghế kéo ra ban công, rồi ngồi xuống vẻ thư thái.
Thế này là ý gì? Sao cô chẳng hiểu gì hết?
Cô thấy kinh hãi trước một mớ ngôn từ không tài nào nắm bắt được ý nghĩa… đi tới đâu chẳng được, vậy cô phải đi đâu? Anh nói vậy, có phải ám chỉ cô có thể rời đi?
Căn phòng tuy không một tiếng động, anh quay đầu lại nhìn cô, tuy không thắp đèn, nhưng ánh trăng chiếu lên gương mặt cô trong veo sáng rõ, đôi mắt cô mở to, hàng lông mày cũng theo đó nhướn lên, vẻ mặt mơ màng vô tận.
Cố Chính Vinh mỉm cười, đưa tay vẫy cô lại, chiếc ghế rất rộng, cô đứng phía trước do dự, rồi bị nét mặt anh mê hoặc, liền buột miệng hỏi, “Vậy em phải đi đâu? Có phải anh muốn em tới Hạ Môn làm việc không?”
“Cũng không hẳn, nhưng sau đó anh sẽ phải thường xuyên đi đi lại lại giữa Thượng Hải và Hạ Môn, anh ở đâu thì em ở đó.”
Cô đã hiểu, nhưng vẫn không thể lý giải, “Thế nhưng còn vợ anh?”
Anh dang đôi tay, Lăng Tiểu Manh không sà vào lòng anh rồi nằm cuộn tròn như thường lệ, cô lùi lại một bước.
Dưới ánh trăng Cố Chính Vinh nheo mắt, “Nhã Tư Mãn? Đang ở Thụy Điển, lâu lắm rồi anh cũng không gặp cô ấy. Nhưng hôm nay ở sân bay anh có gọi điện, có vài việc cần nhờ cô ấy, đợi khi nào trở về cô ấy sẽ gặp em.”
Cái tên này không phải điều cấm kỵ, nhưng họ chưa từng bàn đến, từ lần gặp mặt trước tới nay cũng chưa từng thấy anh nhắc tới, cô láng máng nhận ra hóa ra là vậy, chẳng trách hôm đó ở buổi party không gặp được cô ấy. Nhưng gặp mặt… lại phải gặp cô ấy nữa sao? Tại sao phải gặp cô ấy?
Lăng Tiểu Manh lại thấy mơ hồ, đầu óc rối bời, cô không muốn nghĩ nhiều, chân nhấc lên, rồi tiếp tục hơi lùi về sau.
Tại sao lại nói với cô những điều này? Những thứ này cô không biết có được không? Cô không muốn biết nhiều đến thế.
Bên tai Lăng Tiểu Manh vẫn vang lên giọng nói của anh, rất nhẹ, nhưng rõ ràng, “Tiểu Manh, em có muốn ở bên anh không?”
Tiểu Manh, em có muốn ở bên anh không?
Câu nói này mười năm trước đã có người từng nói với cô, rồi sau đó cô như mơ một giấc mơ dài, trái tim cô như chú chuột cả đời chỉ sống dưới mặt đất, trong hang tối tăm mịt mù, sống thanh thản an nhàn, tràn ngập yêu thương, những tưởng nó vốn thế. Tỉnh mộng mới phát hiện trên đời này thật ra sáng rõ như ban ngày, ai ai cũng tường tận rõ ràng, chỉ mình cô là người khác biệt, chẳng biết phải đi về đâu.
Em có muốn ở bên anh không? Chẳng phải cô đã ở bên anh rồi sao, gần như ngày nào cũng gặp, thậm chí gần đây có thể gọi là đêm đêm quấn quýt, nếu như thế này còn không gọi là ở bên, vậy rốt cuộc phải như thế nào mới đúng?
Loạn rồi, cô thực sự không biết phải trả lời như thế nào, phải phản ứng ra sao nữa? Tại sao cô chẳng có phản ứng gì hết?
Cố Chính Vinh đã nỗ lực rất nhiều, để đổi lại cô đứng trơ như thế này sao? Không đợi cho tới khi cô hoàn hồn, Cố Chính Vinh đưa tay, ngón tay đặt trên bàn tay cô, không phải hơi lạnh, mà là hơi ấm.
Không hề phòng bị, cả người Lăng Tiểu Manh rơi thẳng vào lòng anh, gáy chạm vào ngực anh, ngẩng đầu ngắm trăng đêm.
Trăng to tròn, thấp thoáng được tô điểm bởi những đường vân xám nhạt, càng lúc càng rõ ràng.
Trên đầu nghe thấy tiếng của anh, lần này anh hỏi lại: “Lẽ nào em không muốn ở bên anh sao?”
Ruột gan cô rối bời, có thứ gì đó như muốn nhảy ra, nhưng cô lại thấy nó giống như thác lũ và mãnh thú, cố gắng kìm xuống thật khó khăn.
Kết quả của sự nỗ lực chính là không có câu trả lời, giống như chẳng hiểu gì hết.
Không phải nghe không hiểu, chỉ là cô không dám, không dám nghĩ nhiều đến thế.
Im lặng quá, rồi nơi cơ thể Tiểu Manh tựa vào khẽ động đậy, cô bị đẩy ra, Cố Chính Vinh đứng lên đi vào trong nhà.
Bước chân anh không nhanh, cũng không ngoái đầu lại, bỏ lại mình cô đứng trơ trọi ở ban công.
Rất ít khi cô nhìn thấy bóng anh, những lúc không ở bên nhau họ mỗi người một việc, còn khi ở bên cô vẫn luôn đi bên cạnh hoặc sau lưng anh, nhưng lần nào cũng không biết mình đang nhìn đi đâu, ánh mắt lạc lõng.
Thế nên ở góc nhìn này, ký ức rất mơ hồ, mà thực ra chẳng hề có ký ức.
Sự việc xảy đến trong hai năm nay cô không nhớ nhiều, không phải cố gắ


Duck hunt