Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.
, có nhắc nhở thì cũng đã muộn, ngón tay cô thò ra ngoài cửa sổ bị cành cây quệt phải, hết hồn, không kìm nổi cô kêu “Á” một tiếng.
Điệu bộ khi rụt tay lại của cô đầy thú vị, Cố Chính Vinh cười vang, vừa cười vừa đưa tay xoa đầu cô. Bởi là đường núi, nên phải rất chú ý phía trước, anh đặt tay không được chuẩn lắm, đang định vuốt tóc mai, thế nào lại chạm vào má cô.
Không kịp chuẩn bị, theo bản năng Lăng Tiểu Manh ngoảnh đầu sang, đôi môi cảm thấy mát lạnh. Ngón tay anh thoảng mùi thuốc lá, bên tai là tiếng anh cười, cô hốt hoảng, thật lạ, rõ ràng ngón tay anh mát lạnh, nhưng lại khiến gương mặt cô nóng bừng.
Hôm nay cố Chính Vinh thật lạ, cô không kịp thích ứng.
Cũng may qua khúc ngoặt anh liền dừng lại, liền đẩy cửa xe ra, hoàn toàn không chú ý tới phản ứng của cô.
Sau khi xuống xe, cuối cùng Lăng Tiểu Manh cũng đoán được lý do Cố Chính Vinh gọi cô tới đây. ông chủ vẫn là ông chủ, đi công tác vẫn không quên giúp cô học hỏi thực địa, nói sớm hơn có phải là tốt không!
Trước mặt là một bãi đất trống, địa thế cao, khung cảnh mênh mông, con đường nhỏ lát sỏi quanh có kéo dài trước mặt, sau cùng biến mất trong bức tường bao màu trắng. Trong gió thoảng hương hoa, phía trong cây cối xum xuê, từng chùm phượng đỏ rực bung nở như gấm hoa.
Phía trong tường bao là một căn nhà hai tầng riêng biệt, trong đêm tối vẫn nguyên màu trắng trong suốt, quá đẹp, hai mắt cô trợn tròn miệng há hốc.
“Thế nào?”
“Ôi đẹp lắm, phong cách Địa Trung Hải hiếm gặp,có phải đây là xu hướng chính của mùa sau?” Hóa ra là đưa cô đi học hỏi, tiếc là cô không mang theo máy ảnh, cô phải ngắm nhìn thật kỹ.
Anh không trả lời, nhìn vẻ kinh ngạc của cô, rồi đi thẳng về phía trước, nhưng không phải về phía ngôi nhà, mà là hướng ngược lại.
“Em muốn ngắm chút nữa…” Cô thích lắm, nếu có thể vào trong ngắm nhìn đồ đạc bày biện thế nào thì tốt quá, nhắt định cảm hứng sẽ trào dâng.
Anh bước không nhanh, lúc này đã đứng dậy, quay đầu lại đưa một tay ra.
Lăng Tiểu Manh tuy miệng lí nhí nũng nịu một câu, nhưng đã đi theo sau từ bao giờ, nhìn bàn tay anh rồi lập tức đặt tay mình vào.
Cơ hội hai người họ cùng dạo bước không nhiều, dù là có, Cố Chính Vinh cũng rất ít khi dắt cô mà thường đi một mình, Lăng Tiểu Manh thấy không quen lắm, ngón tay cuộn tròn, kế đó nghe thấy tiếng anh nói, “Đi cẩn thận.”
Đây là sườn dốc, dưới chân cỏ mọc xanh rì, những ngọn cỏ quyện chặt lấy nhau, sỏi đá khắp nơi, lại cao thấp nhấp nhô, rất dễ bị ngã.
Hóa ra là cô sợ lộn nhào.
Đi chưa được mấy bước đã tới chỗ cao nhất, trước mắt lốm đốm ánh đèn, có cảm giác như những chùm sao thấp thoáng phía xe xa, gió đêm mát lạnh, cô đưa tay gạt mái tóc đang tung bay, rồi quay sang hỏi anh: “ở dưới đó có phải Đại học Hạ Môn, phải không?”
“Em biết nơi đây à?” Anh đứng bên cạnh, có đôi chút ngạc nhiên.
“Không phải, khi ở trên máy bay em có đọc tạp chí”, cô thật thà trả lời, đổi lại anh khẽ bật cười, rồi đưa tay xoay đầu cô lại, người cũng quay theo, lần này Lăng Tiểu Manh thật sự không nói nên lời, mất hết phản ứng, hoàn toàn xúc động.
Đại dương, phía trước là biển lớn, một vầng trăng sáng chiếu rọi xuống mặt nước, dưới chân là sóng biển muôn trùng. Cũng bởi khoảng cách quá xa, sóng biển rì rào như tiếng gọi tự nhiên, tĩnh lặng, bao la, tráng lệ, mọi thứ đều mơ hồ, chỉ trong chớp mắt tất cả đã đột ngột xuất hiện, cô xúc động gần như rơi nước mắt.
Cảnh vật thật đẹp, Cố Chính Vinh vẫn trầm ngâm, rồi đưa mắt nhìn vẻ mặt cô, anh cười, “Đẹp không?”
Bảo cô phải trả lời thế nào đây? Lăng Tiểu Manh vừa gạt khóe mắt vừa nói: “Anh, cảm ơn anh nhiều lắm, vì đã đưa em tới chốn thần tiên này!”
Đâu có được, chỉ thêm một từ cũng là sỉ nhục tới cảnh đẹp.
Tuy vẻ mặt ngước nhìn thật ngoan ngoãn, nhưng ánh mắt cô rất sinh động, nhìn sâu trong đó như thấy một anh chàng đang giả bình tĩnh nhảy nhót, thật thú vị, sau cùng Cố Chính Vinh cũng không để cô phán đoán nữa, mở miệng giải thích: “Ở đây trước kia vốn là một tòa biệt thự, nhưng còn chưa xây dựng xong, cái em vừa trông thấy là bản mẫu duy nhất.”
“Bản mẫu?”
“Ừ, chủ công trình gặp chút vấn đề, miếng đất bị thu hồi, thế nên chỉ còn duy nhất căn này thôi.”
“Hả? Không xây được? Chẳng lẽ phá đi? Phong cảnh đẹp thế này, thật tiếc quá”, cô đập tay tiếc nuối.
“Đúng là rất đáng tiếc, nhưng căn nhà này sẽ không bị dỡ bỏ, nhà nước thu hồi, rồi lại có người mua lại.”
“Oa, ngưỡng mộ chết mất!” Cô không kìm nổi, mắt nhìn biển lớn, bàn tay nắm chặt, “Nếu em mà có tiền…”
Cố Chính Vinh lại cười vang, đưa tay ôm lấy mặt cô, Lăng Tiểu Manh ú ớ xin thôi.
Tiếng cười vừa dứt, anh cúi đầu nhìn cô, “Không phải ngưỡng mộ đâu, là anh mua đấy.”
Căn biệt thự được bài trí hết sức đơn giản, phòng ngủ trên tầng hai rộng thênh thang, chỉ có giường và một chiếc ghế tựa kiểu cổ điển, ban công phía ngoài cửa sổ rộng rãi, vầng trăng tròn vành vạnh trên cao.
Chiếc ghế đó xem ra đường nét rất tinh tế, dưới ánh trăng lại càng mang vẻ hấp dẫn vô cùng, Lăng Tiều Manh không kìm nổi chạy tới quan sát tỉ mỉ, rồi l