XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341207

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1207 lượt.

thấy rô, chỉ thấy con người ấy giờ đã thành một đốm lờ mờ.
Tạm biệt hóa ra lại là một việc vừa khó khăn mà cũng vừa đơn giản nhất, thật mầu thuẫn.

Sáng sớm hôm sau, Lăng Tiểu Manh lại nhận được điện thoại của Tô Ngưng, giục cô đi xem sân bãi, rồi nói đã liên hệ được với một phòng làm việc thiết kế mẫu, bảo cô cùng tới gặp mặt.
Cô hoảng hốt, hôm đó Tề Cách Cách cũng nói thế, nhưng cô cứ ngỡ là nói đùa, vốn chẳng hề để bụng, hôm nay vẫn lời nói đó nhưng lại phát ra từ miệng anh, bàn tay Tiểu Manh run rẩy, “Vậy sao hai người có thể…”
“Anh là con nuôi, sau này từ bỏ mối quan hệ đó.” Đúng là anh đang giải thích, giọng điệu không phải đùa cợt, chỉ là tường thuật lại sự việc.
“Vâng.” Cô đáp lại một tiếng, rồi trợn mắt nhìn, Cố Chính Vinh vốn bí hiểm, người ngoài chỉ biết từ rất nhỏ anh đã đi cùng cha mẹ ra nước ngoài, hóa ra anh lại là con nuôi.
Thấy thái độ của cô, Cố Chính Vinh lại đưa tay vuốt má cô, “Sao vậy?”
“Anh chưa từng kể cho em.”
“Cái này có gì hay mà kể.”
Cũng đúng, điều này có gì hay mà kể, anh cũng không phải minh tinh, chuyện đời tư đâu có ai quan tâm, hầu như cũng chẳng ai biết. Nhưng Lăng Tiểu Manh lại thấy trong lòng thật chua xót, hóa ra là con nuôi, rồi từ bỏ quan hệ, dù không nói, cũng thấy thật khó khăn.
Anh hoàn toàn không nhận thấy, vẫn cười, “Có nhiều chuyện rất lãng phí thời gian, nhưng sắp giải quyết xong rồi, em không phải lo”.
Dù nghe không hiểu cho lắm, nhưng Lăng Tiểu Manh vẫn gật đầu thật ngoan.
Lăng Tiểu Manh gọi điện đặt vé máy bay chuyến gần nhất, lịch đã kín, Cố Chính Vinh đưa cô tới sân bay là rời đi ngay, xuống xe giúp cô lấy túi trong cốp sau ra, lúc đặt vào tay cô, anh không kìm được liền cúi đầu hôn lên má cô.
Đây là sân bay mà! Lăng Tiểu Manh đỏ mặt, ngẩng đầu lên, mắt nhắm nghiền.
Ngồi vào trong ghế lái xe, anh hỏi: “Còn định nói gì với anh nữa sao?”
Lăng Tiểu Manh đang mải che giấu gương mặt chín đỏ của mình, nghĩ một hồi, rồi hỏi thẳng anh: “Tại sao lại tốt với em như vậy?”
Cô rất ít khi hỏi tại sao, lần trước ở Hàng Châu, cô chỉ hỏi: “Tại sao lại mua cái này cho em?” Anh trả lời thật nhanh: “Bởi em ngoan”.
Nhưng lần này Cố Chính Vinh nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Để em vui, không phải khóc nữa.”
Sao lại nói vậy? Cô lại khóc bây giờ.
Khi anh rời đi, Lăng Tiểu Manh vẫn đứng ở cửa sân bay nhìn theo anh, biết đây là thói quen, nếu anh không bỏ đi, cô nhất quyết không đi trước.
Anh cũng quen rồi, lúc nhấn ga nhìn cô qua gương chiếu hậu, đâu đâu cũng thấy người, phi trường rộng lớn, cô càng trở nên bé nhỏ, tay xách chiếc túi, cũng không vẫy tay, đứng ở đó không rời nửa bước.
Cố Chính Vinh lại cười, nếu làm được, không nói cô cũng thấy, hứa rồi mà không làm được, anh thực sự sợ làm cô tổn thương.
Chỉ mấy hôm nữa thôi, tất cả rồi sẽ ổn.
Đến Thượng Hải thì đã quá trưa, Tô Ngưng sốt ruột nên tới thẳng sân bay gặp cô, nhân tiện đón cô ra sân triển lãm.
Còn đang ở đại lộ Long Đông, nhớ tới bài học lần trước, Lăng Tiểu Manh bắt cô đảm bảo, “Chút nữa đưa tôi tới ga tàu điện ngầm nhé”.
“Tiểu thư, giờ cô là bảo bối của tôi, chút nữa tôi sẽ đưa cô về nhà an toàn được chưa?” Tô Ngưng vừa lái xe vừa đưa mắt nhìn cô, vẻ mặt như muốn nói cô nghi ngờ đạo đức của tôi sao.
Cô không dám, cười hì hì rồi rụt tay lại, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Thực tế đã chứng minh, có một vài người đạo đức của họ thực không thể quá tin tưởng.
Vừa nói chuyện với ông Chung, người phụ trách triển lãm, Tô Ngưng lại có điện thoại, rồi lớn tiếng bô lô ba la với ai đó trong điện thoại, dập máy, liền ra vẻ rất có lỗi nhìn cô, “Tiểu Manh, có vài đồ trưng bày triển lãm chở tới cầu thì gặp sự cố, tôi phải tới đó gấp. Đây là ông Chung, giờ để ông ấy giới thiệu qua tình hình cho cô, chút nữa tôi tới đón, được không?”
“Hả? Chút nữa là mấy giờ?”, Lăng Tiểu Manh kéo Tô Ngưng lại.
“Nhanh thôi nhanh thôi, chứng tôi còn phải tới phòng chế tác.” Tô Ngưng đã bước ra ngoài, bước chân sải dài, nháy mắt đã ra tới cửa.
“Tô Ngưng… ” Lăng Tiểu Manh không theo kịp, giọng kéo dài bất lực.
“Được rồi, cô ấy là như vậy đó, quen rồi là được.” Ông Chung bước tới bên cô cười nói, “Cô Lăng, để tôi giới thiệu cho cô về sân bãi, cũng may có một vị nữa vừa tới, chúng ta cùng đi nhé”.
Ai? Lăng Tiểu Manh quay đầu lại nhìn, phía cuối hành lang có người đang bước tới, bước chân không nhanh, trông thấy cô chưa nói đã cười.
Lăng Tiểu Manh lập tức quay đầu một trăm tám mươi độ, rồi hướng về phía Tô Ngưng mất hút khi nãy thầm than, Tô Ngưng à, sao cô có thể bỏ tôi lại ở đây? Cứ khi không muốn gặp ai thì người đó liền xuất hiện, bóng ma Đổng Diệc Lỗi này mãi không chịu buông tha cô…
Vừa lúc kết thúc triển lãm thường niên, hội trường chính đã được dọn dẹp sạch sẽ, bốn bề trống không. Ông Chung đưa hai người họ đi một vòng quanh khu triển lãm thao thao bất tuyệt giới thiệu, điệu bộ hết sức chuyên nghiệp.
Cũng bởi thao thao bất tuyệt, thế nên ông không chú ý thấy bầu không khí của hai người đi cạnh mình không được bình thường cho lắm. Lăng Tiểu Manh chỉ b