Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.
iện, không khí nhẹ nhàng, chắng ai chú ý đến họ. Lăng Tiểu Manh như cá gặp nước, trong lúc dạo quanh cô thắc mắc, chuyện trò rôm rả cùng Bùi Gia Tề.
“Đều là tác phẩm của anh và bạn mình sao? Thật ngưỡng mộ”, đi tới cuối Lăng Tiểu Manh không kìm được vừa đưa tay vuốt ve một tác phẩm vừa khen.
Bùi Gia Tề cúi đầu nhìn cô rồi mỉm cười đề nghị, “Tôi có một phòng chế tác, ngay trên tầng hai. Nếu cô muốn, có thể tham gia cùng chúng tôi”.
Lăng Tiểu Manh vừa bất ngờ vừa ngạc nhiên, mắt trợn tròn, chỉ vào mình xác nhận lại, “Anh nói tôi? Anh mời tôi?”
Thời gian cô quen Bùi Gia Tề quá ngắn ngủi, nhưng hôm nav trên xe Tô Ngưng đã tranh thủ thời gian giúp cô cập nhật về lý lịch của anh chàng này. Sau cùng cô biết được gia đình anh thuộc dạng tai to mặt lớn trong giới thượng lưu kiến trúc, nhưng anh lại hứng thú với thiết kế đồ gia dụng, ngay đến cô cũng thấy khó hình dung. Giờ đột ngột nhận được lời mời, Lăng Tiểu Manh chỉ biết tròn mắt nhìn.
Nhìn trái ngó phải, anh tủm tỉm, “Ở đây còn có nhà thiết kế thứ hai nào sao? Chắng lẽ cô nghĩ tôi mời một người khách đến phòng thiết kế của mình làm cộng tác à?”
Cô ngẩn người, cúi đầu giấu vẻ lúng túng, đoạn nói tiếp nhưng giọng lí nhí, “Cảm ơn. Nhưng giờ tôi vẫn đang đi làm, có lẽ chẳng có nhiều thời gian đến thế”.
“Sau khi triển lãm, cô vẫn sẽ tiếp tục làm thiết kế ở phòng mẫu sao? Thật quá lãng phí.”
“Hơ..Cô chẳng phái biết trà lời như thế nào, thực ra Cố Chính Vinh đã từng nói điều tương tự, ngay tối qua thôi. Mỗi từ anh nói cô vẫn nhớ như in.
Lúc nghe thấv thế cô hoảng sợ, giờ nghĩ lại thấy bình tâm hơn, thật mâu thuẫn.
Thấy ánh mắt cô chẳng biết đang trôi về đâu, Bùi Gia Tề vừa bực vừa buồn cười.
Kiểu đối đáp thế này đương nhiên chẳng có bất cứ kết quả gì, sau khi lên xe, anh không kìm được lén nhìn cô qua gương chiếu hậu. Lăng Tiểu Manh không nhìn ra cửa sổ, lúc này chỉ lặng lẽ cúi đầu, nghĩ ngợi điều gì đó đến thẫn thờ. Cô gái này luôn khiến anh nhớ tới Giang Nam trong sương sớm, tới vẻ đẹp tĩnh lặng trong đêm, tường vôi khói nhạt.
Trong vô thức anh đi mỗi lúc một chậm, vừa lái xe vừa thẫn thờ theo cô.
Thiết kế đồ gia dụng vốn không phải ngành học của anh, nhưng anh luôn có hứng thú với nó. Kiến trúc đại cảnh đúng là đẹp, nhưng đồ gia dụng cũng là một cái đẹp khác, hai thứ nàv kết hợp lại với nhau mới thực sự hoàn chỉnh, anh vẫn luôn nghĩ như vậy.
Xe chạy qua đường hầm, rẽ sang cây cầu vượt rồi đi thẳng về phía trước, Bùi Gia Tề hỏi: “Cô đi đâu?Vẫn là chỗ lần trước phải không?”
Lăng Tiểu Manh lấy lại tinh thần nhìn về phía trước lắc đầu, rồi lại gật đầu, “Vẫn nên tới chỗ đó thì hơn, cảm ơn anh!”
Lúc xuống xe, cô liền vẫy tay chào anh, chẳng nói thêm một lời, quay người đi vào quán ăn bên đường, Bùi Gia Tề ngồi trong xe nói với theo: “Không phải cô lại đói đấy chứ? Còn muốn ăn nữa sao?”
Cô đứng dưới bóng đèn đường ngoái đầu lại mỉm cười, các nét trên gương mặt nhìn nghiêng thật hiền dịu, “Không phải, tôi nợ ông chủ tiền, chỉ tới để trả thôi”.
Tuy thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng anh vẫn gật đầu, rồi bồi thêm một câu: “Lời đề nghị khi nãy của tôi là thật đấy, cô cứ suy nghĩ kỹ đi nhé!”.
Cô lại ngẩn người, rồi gật đầu, không nói thêm gì mà quay dầu tiếp tục đi vào trong. Bóng dáng nhỏ bé của cô, nhanh chóng biến mất sau cánh cửa.
Khi nhấn ga lần nữa, anh nghĩ quả thực mình đã dến chậm một bước, người con gái này giống như một câu đố và anh chỉ thấy cô luôn luôn trốn chạy.
Tính anh vốn thoải mái không tính toán, cũng không cố ý tìm hiểu việc cô không muốn người khác biết, nhưng ý nghĩ khi nãy bỗng trỗi dậy, trên đường đi càng lúc càng mạnh mẽ.
Kỳ lạ thật, cô ấv hoàn toàn không có ý định đồng ý, anh tưởng tượng cảnh mình cùng cô tán gẫu trong phòng thiết kế. Nếu có cô gia nhập, chẳng phái mọi thứ sẽ trở nên thú vị hơn rất nhiều sao?
Cứ nấn ná như thế, nên khi cô về đến nhà thì đã khá muộn, trong phòng lặng thinh, tiếng bật đèn vang lên nghe rõ mồn một.
Lăng Tiểu Manh đặt túi xuống rồi đi thẳng vào bếp nấu cháo, sau khi hẹn giờ cô lên gác. Bàn tay đặt lên tay vịn cầu thang lạnh ngắt, căn phòng trống trải, bước chân như vang vọng trong phòng. Cô lên trên tầng rồi đưa mắt xuống nhìn toàn cảnh phía dưới.
Quả thật rất trống trải, nếu bày thêm một ít đồ đạc, có lẽ sẽ khá hơn.
Tắm rửa xong xuôi, cô nằm ngủ bên phía của mình theo thói quen, giở chăn ra một góc rồi cuộn mình vào đó. Căn phòng im ắng, cô nhắm mắt nghĩ ngợi hồi lâu, lời của Đồng Diệc Lỗi, Tô Ngưng, Bùi Gia Tề cứ luẩn quẩn trong đầu, quá nhiều suy nghĩ quẩn quanh, thực sự chẳng có gì rõ ràng.
Sau cùng cô chỉ nhớ tới lời của Cố Chính Vinh: “Đương nhiên anh ở đâu, em sẽ ở đó”.
Làm sao cô dám tin? Làm sao cô dám đón nhận?
Hai người ở bên nhau rốt cuộc dựa vào đâu để tiếp tục? Chỉ với mong muốn ở bên nhau là có thể giải quyết được hết các vấn đề sao?
Lăng Tiểu Manh nghĩ mãi, nghĩ mãi rồi bặm môi kinh thường bản thân, ngay từ đầu cô đã không nghĩ phải đi cùng anh tới cùng trời cuối đất, ngav từ đầu cô đã biết rõ phải dặt bản thân ở vị trí nào,