Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
áy rồi cô lại bắt đầu thẫn thờ.
Cùng nhau ra sân bay đón… Tại sao phải cùng ra sân bay đón? Tại sao cứ bắt cô phải đối mặt với người phụ nữ đó? Rốt cuộc Cố Chính Vinh muốn cô biết những điều gì?
Biết rồi thì làm sao? Sau đó, tất cả sẽ không còn như trước sao?
Quá nhiều thứ hỗn loạn, đầu đau âm ỉ, cô nằm bò ra bàn, tại sao lại như thế này? Tại sao mình lại nghĩ nhiều thế này?
Kỳ vọng thường kèm theo thất vọng, thất vọng thường kèm theo đau khổ, trái tim giống như hạt mầm vùi dưới đất quá lâu, chỉ cần gặp được chút ẩm ướt và ánh sáng là có thể nảy chồi bất cứ lúc nào.
Nảy chổi bất cứ lúc nào… cho dù kết quả có khiến cô úa tàn, mãi mãi không thể vươn mình lên được nữa.
Có và đã từng có hoàn toàn khác nhau
Động tác anh rất tự nhiên, nhưng cô nghĩ, mình sẽ mãi mãi không thể quên giây phút này. Bóng dáng mạnh mẽ của Cố Chính Vinh, dưới ánh đèn anh xòe rộng đôi bàn tay.
Đây quả là một sự hưởng thụ xa xỉ, đời người con gái có bao nhiêu thời gian để có được, rồi phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể chôn vùi và quên lãng?
Tuy trong lòng rối bời, nhưng công việc bày ra trước mắt vẫn phải hoàn thành. Cô vùi đầu làm việc, mắt nhìn thời gian sắp tới, cô bắt đầu thu dọn hành lý.
Còn muốn cô nói thế nào? Khi ấy anh như bầu trời trên cao, ngó lên chỉ có mây xanh và gió mát, làm sao không thấy tốt cho được?
Giờ nghĩ lại, sự mù quáng của thuở ban đầu đáng sợ hơn bất cứ thứ gì, để rồi sau này mỗi khi nhìn thấy những cặp tình nhân quấn quýt bên nhau như những cặp song sinh, tự đáy lòng bỗng trào lên cảm giác rờn rợn, cô khẽ rùng mình.
Chẳng cần nghĩ quá nhiều đến thế, tay cô vẫn không ngừng, miệng trả lời: “Xin lỗi, tôi không có thời gian”.
“Vẫn bận sao? Vậy anh đợi em xong việc. Em bận tới khoảng mấy giờ?” Lúc này Đổng Diệc Lỗi đang ngồi trong xe nói chuyện, bên ngoài siêu thị người người đi lại tấp nập, xe anh dừng ngay bên con đường nhỏ cũng có thể cảm nhận được không khí hết sức náo nhiệt kia. Không thể tưởng tượng được Lăng Tiểu Manh bé nhỏ, yếu ớt lại ngồi làm việc trong một góc của quần thể kiến trúc to lớn này, anh nhìn về phía cửa ra vào vừa nói chuyện vừa thất thần.
“Diệc Lỗi” Đầu dây bên kia vọng lại giọng nói rất nghiêm túc, cách xưng hô khách sáo, khiến anh gần như ngừng thở.
Những lúc ở một mình, cô thích gọi anh là Hòn đá cuội, thật gần gũi, thật nũng nịu. Nhưng trước mặt mọi người thường chỉ gọi tên anh, Diệc Lỗi, Diệc Lỗi, cách xưng hô này đã rất lâu rồi chưa được nghe, đột nhiên nghe lại bỗng có cảm giác chẳng biết hôm nay là ngày gì.
Có rất nhiêu thứ, vốn tưởng mình đã lãng quên, nhưng ngay giây phút này quá khứ bỗng ùa về hết cả.
Anh nhớ lại thời nhỏ cùng Lăng Tiểu Manh ăn mì hạ giá, cô dùng đũa nhặt rau, lúc ăn còn nhìn anh cười nghiêng ngả.
Còn cả những khi ngồi bên anh đọc sách, gương mặt thật lặng lẽ, ngón tay thon dài mân mê từng trang sách theo thói quen.
Còn có rất nhiều, rất nhiều những thứ anh vốn nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ nhớ lại: Làn da cô trắng nõn, bước chân thật nhẹ, thật êm, anh ngoái đầu là có thể thấy đôi mắt tròn như chú nai con ấy.
“Tiểu Manh”, trái tim rạo rực, giọng nói anh cũng trở nên khẩn thiết.
“Đợi chút, để tôi nói hết.” Giọng nói không có gì thay đổi, thái độ rất lạnh lùng, “Diệc Lỗi, lúc này tôi không có thời gian. Vả lại dù có thời gian đi nữa, tôi cũng không muốn nhìn thấy anh, anh đã hiểu chưa?”.
“Anh hiểu, nhưng…”, Đổng Diệc Lỗi còn muốn nói thêm điều gì nữa nhưng đầu bên kia đã gác máy.
Anh bặm môi, ngồi trong xe không nhúc nhích, không muốn nhấn ga, cũng chẳng muốn bỏ đi, chỉ là không muốn nhúc nhích.
Buổi tối giữa mùa hè, đã qua bảy giờ từ lâu nhưng trời vẫn chưa tối hẳn, ngồi ngẩn ra một lúc, anh miễn cưỡng đặt tay lên vô lăng.
Chiếc xe đỗ bên siêu thị, có vài người tất bật ra vào, đa phần đều mặc đồng phục vận chuyển đồ. Anh không muốn nhìn tiếp, bàn tay đã đặt lên chiếc vô lăng, chuẩn bị nhấn ga.
Ánh mắt chợt lướt qua một bóng hình quen thuộc, tất cả mọi động tác đều ngừng lại, chỉ sợ mình nhìn lầm, trong vô thức Đổng Diệc Lỗi nghiêng mình về phía trước.
Người Đổng Diệc Lỗi đang nhìn chính là Lăng Tiểu Manh. Cố Chính Vinh bảo cô tám giờ đến đợi ở nhà hàng, Lăng Tiểu Manh vẫn luôn nhất nhất nghe theo những gì anh nói, gác máy xong liền đi thẳng ra ngoài.
Lăng Tiểu Manh vừa sải bước, trong lòng có chút băn khoăn về những lời Đổng Diệc Lỗi nói, chỉ sợ vừa ra đến ngoài cửa là gặp anh ta, cũng không phải cô sợ gặp anh, chi là người ra kẻ vào ngộ nhỡ ai nhìn thấy thì sao, cô đợi trong phòng thêm năm phút rồi mới đi.
Lúc bước ra cửa bên đã quá bảy giờ, cô vội vã đi về phía trước, chẳng có thời gian để ý xung quanh.
Lăng Tiểu Manh vừa đi đến chỗ để xe, anh bảo vệ Tiểu Lý từ đằng xa đã kinh ngạc: “Lăng tiểu thư sao hôm nay về sớm vậy? Vừa chuyển xe cô xong”.
“Ừ, hôm nay có việc, cảm ơn nhé”, cô vừa cảm ơn vừa đi về phía xe mình, lúc ngồi vào trong xe hơi nóng bốc lên, cô vội mở cửa cho thông khí.
Mặ