Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.
ố Chính Vinh không hề mở mắt, hơi thở nhẹ nhàng, anh lại ngủ rồi.
Còn cô không tài nào ngủ tiếp dược, cứ trợn tròn mắt nhìn anh. Trời dần sáng lên, ánh sáng từ ngoài cừa sổ tỏa vào êm dịu, gương mặt anh dưới ánh sáng ấy thật yên bình, hơi thở đều đặn, bàn tay lạnh đặt trên người cô từ rất lâu, cũng trở nên ấm dần.
Trước đây cô cũng đã từng ngắm nhìn gương mặt Đồng Diệc Lỗi khi ngủ lâu như thế này, đếm từng sợi lông mi anh, điều hòa hơi thở sao cho cùng với nhịp thở của anh. Hai người cùng nằm trên giường, dầm mình trong nắng sớm, rồi tất cả mọi thứ trên thế gian này bỗng chẳng còn quan trọng, được nằm bên anh chính là những tháng ngày êm đềm của cô.
Khi đó cô cứ ngỡ là thiên trường địa cửu, sau mới biết đó chỉ như ảo ảnh dưới nước, rơi vào trần thế liền tan biến thành tro bụi.
Không nghĩ nữa, cũng không dám nhìn nhiều, cô nhắm chặt mắt ôm lấy anh, tay dần siết chặt hơn, mặt áp lên ngực anh, giống hệt một chú đà điểu.
Hôm nay là thứ hai, tối qua cô đã đặt báo thức, đến giờ liền tít tít kêu vang.
Đằng nào cũng không ngủ ddược, Lăng Tiểu Manh lật người tắt chuông, ngồi bật dậy chuẩn bị ra khỏi giường, Cố Chính Vinh vẫn đang ngủ, cô biết thói quen của anh, nên không gọi anh dậy.
Lăng Tiểu Manh nhìn qua khe cửa, Thượng Hải mấy ngày nay trời đều trong xanh, hôm nay sắc trời không được tốt cho lắm, nhìn lên đã thấy mây đen kéo đến. Ngày hè ở đây nói mưa là mưa, nếu mưa xuống thì ở cầu vượt chắc chắn sẽ bị ùn tắc.
Chẳng thà đến công ty sớm một chút, tránh bị tắc đường, nghĩ vậy Lăng Tiểu Manh lập tức hành động dứt khoát.
Lúc kéo tủ áo, cô cẩn thận không để phát ra tiếng, cầm lấy quần áo cần thay cô quay đầu lại nhìn, Cố Chính Vinh vẫn không nhúc nhích. Cô rón rén bước vào phòng tắm, vừa đi vừa nhìn anh, trong lúc bất cẩn vấp phải chân ghế đẩu để cạnh giường, đau quá cô kêu “Ui da” một tiếng.
Anh mở mắt nhìn sang, “Sao vậy?”
Lăng Tiểu Manh cố nhịn đau trả lời: “Không sao không sao, em chẳng may va phải ghế”.
“Lại đây”.
Không muốn bước tới, nhưng đã thành thói quen, Lăng Tiểu Manh vẫn ngoan ngoãn bò lên giường.
Thật ra anh vẫn chưa tỉnh hẳn, lúc này vẫn còn hơi mơ màng, nhìn cô rồi hỏi: “Ở đâu?”
Lăng Tiểu Manh biết mình làm anh thức giấc, rất ân hận, co chân lên tay ôm đầu gối, lí nhí nói, “Không sao thật mà, không cần xem đâu”.
Anh nhấc lấy tay cô ra rồi xoa xoa, rõ ràng khi nãy lúc đặt trên lưng cô lòng bàn tay còn rất ấm, giờ đã trở nên lạnh ngắt, cái lạnh cô đã quá quen mỗi buổi sáng sớm.
Nhưng mãi đến hôm nay cô vẫn thấy rất lạ, chẳng phải đàn ông thường người rất nóng sao? Vừa nghĩ vừa giữ tay anh lại, “Có muốn ăn gì không? Em mang lên.”
“Không cần đâu.” Anh lơ mơ nói, “Tiểu Manh, anh mệt lắm.”
Đây không phải lần đầu Cố Chính Vinh nói câu ấy với cô, nhưng lần này nghe xong Lăng Tiểu Manh lờ mờ sợ hãi, rồi lại nhớ tới buổi tối hôm anh ngồi một mình trên ghế lái, dưới ánh trăng mắt anh nhắm nghiền, không một tiếng động.
“Mệt lắm không? Nếu không khỏe, em xin nghỉ đưa anh đi bệnh viện được không?”
Cố Chính Vinh mở mắt nhìn cô, trả lời thật nhanh, “Đâu có. Mấy giờ rồi? Mười giờ anh phải tới công ty”.
Cô nhìn chiếc đồng hồ đặt trên tủ phía đầu giường ngủ trả lời, “Bảy giờ.”
“Ngủ thêm chút nữa.” Lăng Tiểu Manh định nói phải đi làm kẻo muộn, nhưng chẳng biết tại sao lại không nói được lời nào, ngoan ngoãn nằm xuống.
Làm sao cô ngủ được nữa, nằm trong lòng Cố Chính Vinh đầu cô là một mớ hỗn độn. Rồi cô rón rén nắm lấy tay anh, có phải anh ốm rồi không? Nếu anh ốm thật, cô biết phải làm gì?
Lăng Tiểu Manh nghĩ ngợi một lúc, không nhịn được khẽ cất tiếng hỏi: “Hay ăn chút gì có được không? Em nấu cháo rồi, múc một bát mang lên cho anh ăn rồi ngủ tiếp nhé?”
Cố Chính Vinh vẫn nằm yên, nhưng miệng thoáng hiện nụ cười. Tuy anh ngủ có phần mơ màng, nhưng lúc này thật ra đã ở trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, chỉ thấy mất hết sức lực, không muốn nhúc nhích.
Cố Chính Vinh lại mở mắt nhìn cô, mắt Lăng Tiểu Manh mở thật to, nhìn anh đăm đăm, hỏi thêm lần nữa: “Anh ăn một ít rồi ngủ tiếp được không?”
Anh vốn khỏe mạnh, ít khi có cảm giác lực bất tòng tâm, nhưng lúc này có cô bên cạnh, anh lại không thấy mệt mỏi, chỉ thấy thật sảng khoái.
Đây phải chăng chính là lý do ai cũng cần đến một người? Một mình cũng có thể sống tốt, nhưng có đôi lúc khó tránh được cô đơn yếu mềm, muốn tìm hơi ấm, muốn có người quan tâm.
Nhất thời cảm động, anh bỗng thấy áy náy.
Nhớ tới tối hôm đó, anh về nhà phát hiện không có một ai, cô bắt máy ho sù sụ, nói mình vẫn đang trên đường về.
Lăng Tiểu Manh trở về, anh mới thấy tay cô có vết kim, hóa ra cô bị sốt, một mình đến bệnh viện truyền nước. Khi ấy anh không hay qua lại đây, một tuần chỉ gặp cô một, hai lần, cô ốm mấy ngày liền nhưng anh không hề biết. Tối đó anh mất ngủ, nửa đêm nhìn cô nằm cuộn tròn một chỗ mà giận lắm.
Ở bên anh lúc nào cô cũng cẩn thận dè dặt, chỉ sợ làm phiền anh, chuyện gì cũng lần mò tự giải quvết, dù bị ốm cũng không mở miệng nhờ anh một câu. Khi ấy anh thấy giận lắm, giờ nghĩ lại thấy m