Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1215 lượt.
giờ lại có hy vọng không thực tế này.
Thất vọng chẳng qua là vì quá hy vọng, hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn, huống hồ đâu có gì đáng để chờ đợi? Chẳng thà cứ làm tốt tất cả những việc trước mắt, những việc của bản thân đi đã.
Cô đưa tay vuốt lên hai má và mắt mình, vuốt thật mạnh, như thể làm thế là có thể chỉnh đốn tất cả mớ suy nghĩ lung tung trong đầu mình lúc này.
Sắp tham gia triễn lãm, tuy sự việc khá đột ngột, nhưng đây mới là cơ hội tốt nhất để chứng minh bản thân. Còn lời mời của Bùi Gia Tề, tuy lúc đó chưa trả lời anh, nhưng phòng thiết kế đó… trong sâu thẳm không phải là cô không động lòng.
Bên tai có tiếng nói, là Cố Chính Vinh. “Đương nhiên anh ở đâu, em sẽ ở đó.”
Vốn đang nằm nghiêng, lúc này cô đột ngột trở mình nằm úp xuống. Khi ở một mình cô thường kéo chặt rèm cửa, lúc này trước mặt tối đen như mực, cô vòng tay ôm gối, rồi dúi mặt mình vào đó mắt nhắm chặt, bặm môi lại.
Được thôi, là vấn đề của cô, dù là con dường dài hoang vu, dù là người khách qua đường duy nhất chỉ là một ảo tưởng, dù cô sớm biết rằng chẳng có ai là cùng trời cuối đất của ai, nhưng cô vẫn không rũ bỏ được sự yếu mềm của bản thân, dần dần tựa mình vào người bạn ảo tưởng ấy.
Tự tìm đến ngõ cụt, chẳng phải do ai khác.
Muộn quá rồi, khu nhà vốn rất yên tĩnh, lúc này lại càng tĩnh lặng không một bóng người. Xuống tới hầm để xe anh dừng xe tắt máy, Cố Chính Vinh ngồi trên ghế lái một lát, không nhúc nhích.
Quá mệt, khi nãy trên đường đi mắt anh trĩu nặng, lúc này chẳng cần phải phóng bạt mạng nữa, thả lỏng người, anh chỉ muốn ngủ một mạch.
Nhưng muốn ngủ thì cũng phải lên gác chứ, anh mỉm cười đưa tay đẩy cửa.
Đúng như anh nghĩ, căn phòng tối đen như mực, túi xách được Lăng Tiểu Manh treo ngay ngắn trên móc bên cạnh tủ giày. Anh bước vào phòng bếp uống nước, ánh đèn nhỏ trên chiếc nồi cơm điện trên bàn phát sáng, nếu nghe kỹ còn có thể nghe thấy tiếng lục bục của nồi cháo đang sôi, không khí phảng phất hương thơm của gạo.
Cố Chính Vinh thấv thật sảng khoái, chớp mắt đã thấy dễ chịu hơn nhiều.
Lúc lên gác, anh đứng ở đầu cầu thang nhìn một lượt, căn phòng này quá trống trải. Nhưng chẳng sao, anh sẽ nói qua với Tiểu Manh.
Cửa phòng ngủ đóng chặt, anh mở cửa, bên trong tối om, theo thói quen chỉ cần cô ở một mình nhất định phải đóng chặt tất cả mọi thứ. Anh định bật đèn, ngón tay đã đặt lên công tắc, nghĩ một lúc anh thôi không ấn nữa.
Mắt dần dần thích ứng với bóng đêm, mọi thứ trong phòng đều lờ mờ hiện ra. Trên chiếc giường rộng, Lăng Tiểu Manh đã ngủ say sưa, cuộn người lại chỉ chiếm một chỗ nhỏ xíu trên giường, bên cạnh là khoảng trống mênh mông, một bên chăn phía đó vẫn được gấp ngay ngắn.
Cố Chính Vinh bước lên một bước thấy cô đang ôm gối của anh nằm ngủ, còn úp mặt vào gối, cô không sợ chết ngạt sao?
Dáng vẻ này lần đầu tiên Cố Chính Vinh thấy, anh bật cười, cúi đầu định kéo gối ra, kéo được một chút mà cô vẫn không nhúc nhích, có lẽ cô mệt thật, hai ngày nay bay tới bay lui, cô không giống anh, rất ít khi gấp gáp như vậv.
Thôi vậy, anh bỏ chiếc gối lại, định tới tủ áo lấy chiếc khác ra, đang quay người, bỗng sau lưng có tiếng nói. Cô từ trên giường ngồi bật dậy, bỏ chiếc gối ra, vòng tay ôm lấy lưng anh.
Cố Chính Vinh thực sự kinh ngạc trước hành động ấy, anh quay người đỡ lấy cô, cơ thể cô mềm rũ, không giống như đang tỉnh. Anh cúi đầu nhìn thấy mắt cô vẫn đang mở, nhưng chỉ nhìn anh một cái rồi lại nhắm, lẩm bẩm một câu, rồi lại nhẹ nhàng nằm xuống.
Ngủ rồi, cô vẫn leo lên người mình, hại anh muốn quay người cũng không được, anh nghĩ mình đã chiều cô quá, kiểu ngủ của Lăng Tiểu Manh càng lúc càng ngỗ ngược.
Nhưng như thế này cũng tốt, cúi đầu nhìn cô lần cuối nữa, anh nhắm mắt thiếp đi.
Lăng Tiểu Manh mở mắt suy nghĩ, sao có thể vừa nghĩ tới người nào liền mơ thấy người ấy ngay vậy? Bản thân cô rất ít khi nằm mơ, khi ấy trong mơ cô lại thấy Cố Chính Vinh không nói không rằng trở về, đứng bên cạnh giường nhìn cô, sau đó quay người bỏ đi, hại cô lo lắng, rồi chẳng biết lấy dũng khí ở đâu, không chút do dự cô nhào tới ôm chặt.
Cũng may là nằm mơ, nếu đó là sự thật, cô sợ sau này mình chẳng còn biết giấu mặt vào đâu nữa.
Trời còn chưa sáng, phòng ngủ vẫn mờ tối, cô ngẩng đầu lên bỗng thấy gương mặt Cố Chính Vinh. Giấc mơ này lâu thật, cô còn tưởng mình đã tỉnh, không ngờ vẫn đang mơ.
Nhưng sao trong mơ cô nghe thấy hơi thở và nhịp tim của người khác, chẳng phải cảm giác quá thật sao? Lăng Tiểu Manh không dám tin, cô chớp chớp mắt, rồi đưa tay lên kiểm nghiệm.
Cô đặt tay lên trước ngực anh, liền bị anh túm lấy. Cố Chính Vinh nói, giọng khàn khàn, “Ngủ thêm lúc nữa đi, trời còn chưa sáng mà”.
Lăng Tiểu Manh kinh hãi, “Á? Anh về rồi?”
“Ù’”, anh lơ mơ đáp một tiếng.
“Anh về từ khi nào?”
Anh vẫn nhắm mắt mỉm cười, “Lúc em rúc đầu vào gối anh đến sắp chết ngạt thì anh về”.
Không biết giấu mặt vào đâu, Lăng Tiểu Manh đưa tay bưng mặt.
Trong phòng không một tiếng động. Một lúc sau Lăng Tiểu Manh lại nhìn anh, từ đầu đến cuối C