Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1220 lượt.
ình thật buồn cười.
Dường như sức lực dần trở lại, anh cúi đầu hôn cô, từ bờ môi lên gò má, sau cùng áp lên tai cô khẽ đáp: “Không cần đâu, anh xuống nhà ăn”.
Lăng Tiểu Manh yên tâm hơn một chút, nhưng đột ngột bị anh hôn nên phát hoảng.
Nhưng do thói quen, cô hoàn toàn không có ý né tránh, để anh hôn mình, lặng lẽ nghe lời anh nói.
Cô vẫn là người dậy trước, rèm cửa ở dưới nhà còn chưa kéo, bên ngoài trời âm u, cảm giác nhất định sẽ mưa rất to.
Trong phòng bếp cô lấy bát đũa, cháo trong nồi vừa chín tới, mở nắp ra khói bay nghi ngút, mùi gạo thơm thoang thoảng trong không khí.
Lăng Tiểu Manh cúi đầu múc cháo, khói phả lên mặt, muôi cháo hơi nghiêng, cháo trong bát hơi tràn ra ngoài, làm phỏng tay, ngón tay cô co lại, bát cháo rơi thẳng xuống đất “choang” một tiếng.
Đồng thời cô nghe thấv tiếng động mạnh, “uỵch” một tiếng. Lăng Tiểu Manh kinh hãi, chẳng để ý tới đống lộn xộn dưới chân, chạy ra ngoài.
Cô dừng lại trước cầu thang, trước mắt là Cố Chính Vinh. Anh đang ngồi trên cầu thang, một tay bám trên tay vịn, lúc này anh đang đứng dậy.
“Anh sao vậy?” Lăng Tiểu Manh hoảng sợ, trấn tĩnh tới lần thứ hai mới thốt lên thành lời, giọng run rẩy, bản thân còn không nghe rõ mình đang nói gì.
Anh đã dứng lên, nhìn cô mỉm cười, trả lời thật nhanh, “Không sao, khi nãy xuống gác anh bị hụt chân.”
Thật hiếm có, Lăng Tiểu Manh trả lời thật nhanh và dứt khoát, “Có nghiêm trọng không? Chúng ta đi bác sĩ.”
Cố Chính Vinh nghe xong liền cười, “Thế này mà cũng cần bác sĩ, vậy chắc ngày nào bác sĩ cũng bận chết mất”.
Lăng Tiểu Manh không giỏi tranh luận, cố gắng làm ra vẻ nghiêm túc nhất rồi nhấn mạnh, “Phải đi chứ”.
Anh bước tới vuốt tóc cô, rồi đẩy nhẹ vai cô, “Còn không ăn sáng mau? Cẩn thận không đến trễ, đi làm phải nghiêm túc.”
Ông chủ vẫn luôn là ông chủ, Lăng Tiểu Manh chỉ biết cúi đầu.
Ăn sáng xong, họ xuống hầm để xe, ai lên xe người nấy, Lăng Tiểu Manh người nhỏ xe nhỏ, đứng bên cạnh anh và xe của anh yếu thế thấy rõ.
Lần lượt ra khỏi nhà, theo thói quen cô đi phía sau, dừng đèn đỏ ở giao lộ, cửa sổ đã mở sẵn, cô nhìn sang bên anh, miệng mấp máy.
Cố Chính Vinh cũng quay cửa kính xuống nhìn sang, “Sao vậy?
Vẻ mặt cô lo lắng, anh nhìn mà bật cười, đèn chuyển sang màu xanh, trước khi nhấn ga anh đưa tay vẫy cô, “Tiểu Manh, lái xe cẩn thận”.
Hai chiếc xe khác nhau một trời một vực, Cố Chính Vinh phóng xe rất nhanh, chớp mắt đã biến mất ngay trước mặt cô, còn cô đi thẳng về phía trước, trong đầu chẳng còn nghĩ được gì.
Nhưng hôm nay tâm trạng cô bất ổn. Hai bên cầu vẫn là những khung cảnh quen thuộc hàng ngày, sau khi tới chỗ để xe, anh bảo vệ thân quen tiến đến chào hỏi nhưng cô không nghe thấy gì.
Sắc trời sầm sì, lúc đi tới cầu dành cho người đi bộ thì trời bắt đầu mưa, trên xe cô có ô, lúc ra kkỏi xe còn định mang theo, lúc này mới phát hiện mình quên mất.
Mưa ngày hè, trên trời sấm chớp đùng đoàng, giọt mưa đầu tiên rơi trước chân dường như cô thấy được cả những hạt cát nhỏ bị bắn ra tung tóe, chỉ trong chớp mắt mà mưa đã như trút. Hầu hết mọi người đều mang theo ô, chỉ mình cô tay không chạy vội vã, cô bỗng thấy mình thật khác biệt, chẳng thể bước vào thế giới của người khác, điều duy nhất cô có thể làm là cắm đầu bỏ chạy.
Lúc chạy tới công ty, toàn thân Lăng Tiểu Manh ướt sũng, khi mở cửa luồng khí lạnh toát ùa vào mặt, lấy tay gạt nước mưa trên mặt, cô khẽ hắt xì một tiếng.
Những người đồng nghiệp quen mặt bước tới lấy làm lạ, “Không mang ô sao?”
Cô vẫn ôm mặt, đôi mắt to tròn lộ ra dưới những ngón tay nhó xíu, lúc gật đầu đáp giọng có phần bực bội, “Ừ, quên mất.”
Lúc quay người bỏ đi, Lăng Tiểu Manh nghe thấy sau lưng đâu đó có tiếng cười, bất giác cô bước vội, phòng Thiết kế không có mấy người, sau khi chào hỏi mọi người cô bước vào phòng làm việc lau sạch đâu đấy rồi ngồi xuống mở máy tính.
Lăng Tiểu Manh nhìn màn hình, tay gõ lên mặt bàn, tới khi chạm vào điện thoại cô mới biết mình phải làm gì.
Nhấc điện thoại lên, đầu dây kia chuông kêu không biết bao nhiêu lần, chẳng có người nhấc, tiếng ngắt máy tự động cuối cùng cũng vang lên, Lăng Tiểu Manh đặt liền điện thoại xuống.
Cô bắt đầu làm việc, mới cầm bút lên đã thấy trong lòng hoang mang chẳng biết phải làm gì trước.
Điện thoại bỗng reo lên, cô vội nhấc máy, đầu dây bên kia có tiếng cười, “Tiểu Manh, sao rồi?”
Là Cố Chính Vinh, cô trả lời rất nhanh, “Không sao”. Dứt lời mới thấy mình có vấn đề, cô nói thêm một câu. “Không phải, em định hỏi xem anh tới hay chưa…”
“Tới rồi, nhưng ban nãy không ở trong phòng.” Hỏi gì mà ngốc thế, anh khoái chí tiếp tục nói.
Nhưng cô thì không, cảm thấy mình thật vô vị, cô ôm đầu.
“Này? Tiểu Manh?”
“Em vẫn nghe, anh bận ư, không có gì, không có gì.” Lăng Tiểu Manh tay ôm điện thoại định kết thúc cuộc nói chuyện, Cố Chính Vinh ngăn lại, thẳng thắn đề nghị, “Tối nay cùng ra sân bay đón nhé, anh đợi em ở nhà hàng lúc tám giờ, có vấn đề gì không?”
“Không, không có vấn đề gì.” Lăng Tiểu Manh chỉ muốn dập máy cho nhanh, dập m