Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1228 lượt.
anh là người thông minh, sau khi gây dựng cơ nghiệp việc tìm người nối dõi chính là ước nguyện duy nhất của tôi những năm gần đây, tôi nghĩ không cần phải nói thêm làm gì.”
“Kai tiên sinh, tôi rất lấy làm tiếc với việc công tử qua đời sớm khi tuổi còn trẻ, nhưng thiết nghĩ đây là việc riêng của gia đình ngài, giờ ngài nói với tôi thì cũng không được hay cho lắm?”
“Cố tiên sinh, người Trung Quốc có câu: Không có việc sẽ không lên tam bảo. Tuy ở đây phong cảnh rất tốt, nhưng tôi không vô vị tới mức chạy tới đây chỉ để đi dạo ngắm cảnh đâu.”
Cố Chính Vinh đưa mắt nhìn đám người phía sau ông tạ, rồi mỉm cười gật đầu, “Tôi hiểu. Được Kai tiên sinh tới thăm, chúng tôi vô cùng vinh hạnh, trước đây Tư Mần được sự chiếu Cố của tiên sinh trong thời gian ở Nhật Bản, lần này Kai tiên sinh lại đến Thượng Hải, vậy xin hãy để tôi nhân cơ hội này tiếp đãi ngài chu đáo”.
Kai cười nhạt, “Không dám, khi ấy Cố tiểu thư và Heiritsu yêu nhau, tôi cũng rất yêu thương chúng, coi cô bé như con ruột của mình, chăm sóc cũng là chuyện nên làm”.
“Thật sao?” Cố Chính Vinh mỉm cười rồi đưa tay rót trà cho ông, “Nhưng đó đã là chuyện của quá khứ, giờ thì cô ấy đã trở thành Cố phu nhân rồi”.
“Cố phu nhân? Theo tôi được biết, sau khi hai người kết hôn thời gian ở bên nhau còn chưa tới một năm, sau đó anh đến sống ở Trung Quốc, Nhã Tư Mẫn hàng năm chờ đợi ở Thụy Điển, đứa bé đó ngay đến tiếng Trung Quốc cũng không biết.”
“Đúng, điều này tôi cũng rất lấy làm tiếc, sau khi kết hôn với Nhã Tư Mẫn, cô ấy luôn sẵn lòng ủng hộ sự nghiệp của tôi, tôi vẫn luôn cám ơn về điều ấy.”
“Cô ấy thực sự là vợ anh sao? Có lẽ tôi phải nói thế này, đứa bé đó có thật là con anh không?”
“Kai tiên sinh!” Cố Chính Vinh nghiêm mặt lại, “Tôi vẫn luôn tôn trọng ngài, nhưng những lời này từ chính miệng ngài nói ra, e rằng không ổn cho lắm?”.
“Không ổn? Lần đầu tiên nhìn thấy đứa bé ấy ở sân bay tôi đã thấy trong việc này có điều gì đó kỳ quặc. Sự việc năm đó có thể tôi không mấy quan tâm, nhưng nếu đứa bé đó là dòng máu của nhà họ Kai chúng tôi, thì dù có thế nào tôi cũng không buông tay đâu.”
“Ngài thật biết nói đùa.” Cố Chính Vinh cúi nhìn đồng hồ ngay trước mặt ông ta, động thái tiễn khách rất rõ, “Trên đời này lại có người chạy tới trước mặt cha đứa bé nói con anh là cốt nhục của người khác, ngài thấy tôi sẽ để yên với sự sỉ nhục như thế này sao?”.
“Hừ, đứa trẻ đó vốn là bản sao hồi nhỏ của Heiritsu. Giờ y học tiến bộ, cách kiểm tra huyết thống rất nhiều, anh đừng tưởng tôi dễ bị đánh lừa.”
“Kai tiên sinh, tôi thấu hiểu nỗi đau mất con của ngài, cũng như thấu hiểu việc ngài nôn nóng muốn tìm lại huyết thống của mình để kế nghiệp, nhưng nếu vì thế mà nhận bừa con của người khác, điều này thật không thể lý giải nổi.”
“Không thể lý giải? Anh có tin hay không, giờ tôi có thể chứng minh cho anh xem.”
Câu nói này đả kích rất lớn, nhưng Cố Chính Vinh không hề biến sắc, chỉ đáp trả bằng một nụ cười nhạt, “Kai tiên sinh, đây không phải Nhật Bản, ông không thể thích gì được nấy”.
Vẻ mặt đám người đứng sau ông ta đã thay đổi, nhưng ngược lại ông ta không hề tức tối mà bật cười, “Nói hay lắm, Cố tiên sinh, đây không phải Nhật Bản, đây là Trung Quốc, nhưng anh cũng đừng quên người đang đứng trước mặt anh là ai.”
“Sao tôi lại không biết? Ngài Kai chính là Taheiei tiên sinh tiếng tăm lẫy lừng.” Cố Chính Vinh mặt không biến sắc giọng rất bình tĩnh.
Bên ngoài có người gõ cửa, “Cố tiên sinh, sâm banh đã tới, chúng ta có muốn nói thêm chút nữa cũng đâu cần thiết?” Phòng khách lặng như tờ, rồi Kai tiên sinh đứng lên trước, “Cố tiên sinh, tôi thấy thế này cũng không có kết quả gì, chúng ta hãy để lúc khác bàn chuyện một cách chính thức được không?”.
“Kai tiên sinh, sâm banh đã tới, ngài không muốn uống một chút sao?”, Cố Chính Vinh không trả lời trực tiếp, anh mỉm cười.
Kai cười nhạt rồi kéo tất cả bỏ đi, người phục vụ khách sạn đang đẩy xe thức ăn ở cửa liền cúi người chào, đợi sau khi tất cả bọn họ đi mới đẩy xe bước vào.
Căn phòng này của khách sạn được công ty đặt dài hạn, Cố Chính Vinh thường xuyên lui tới đây, phục vụ đã quá quen với anh, lúc này bước vào phòng nhẹ nhàng hỏi: “Cố tiên sinh, chuyện gì xảy ra vậy?”.
“Không có gì.” Cố Chính Vinh mỉm cười rồi đưa anh ta tiền típ. “Tôi phải đi nghỉ, anh đi trước nhé.”
Người phục vụ lui ra ngoài, căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, anh lùi xuống hai bước, rồi ngồi xuống chỗ khi nãy, hít thở thật sâu.
Cửa phòng ngủ mở ra, Nhã Tư Mẫn nhẹ nhàng bước đến bên cạnh khoác lấy tay anh.
Anh có thể thấy rõ sự sợ hãi của cô, tuy đã mệt chẳng buồn nhúc nhích nhưng Cố Chính Vinh vẫn ôm cô thật chặt, cúi đầu an ủi “Không sao đâu, anh hứa”.
“Anh hai.” Cả một ngày lo lắng, đến lúc này vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng, Nhã Tư Mẫn nấc nghẹn.
Chẳng biết đã bao lâu không được nghe cô gọi mình như vậy, trong nháy mắt Cố Chính Vinh như được trở lại nhiều năm về trước. Khi đó một bé gái da trắng như tuyết chạy theo sau anh, chỉ cần bị ai bắt nạt là chạy tới ôm chầm lấy anh, gọ