Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.

ừ lúc nào bản thân đã bắt đầu thay đổi, người khác đều có thể kể ra rõ ràng những giây phút đắm say, nhưng anh chẳng bao giờ có thể tìm thấy được. Còn người con gái lặng yên như Lăng Tiểu Manh, chỉ luôn ở bên anh, lặng lẽ như dòng nước.
Nhưng anh đã coi nhẹ sức mạnh của nước, ngày dài tháng rộng, nước chảy đá mòn, đợi tới giây phút anh đột nhiên phát hiện mình đã không thể rời xa cô thì tất cả đã trở nên quá muộn.
Thời gian khiến ta thay đổi, thay đổi khiến ta thiếu sót, khiến ta, ám ảnh, ám ảnh này đang giày vò anh, khiến trái tim anh càng lúc càng khó chống đỡ. Anh cũng biết tất cả mọi thứ trên đời này, càng khát vọng bao nhiêu càng khó đạt bấy nhiêu, nhưng như vậy thì sao? Anh yêu cô, dốc hết sức mình, làm sao lại trắng tay cho được?
Bóng hình trước mắt mờ dần, bóng tối bao trùm, tối nay Cố Chính Vinh đã nghĩ ngợi quá nhiều, anh khá ngạc nhiên khi ở sân bay Lăng Tiểu Manh lại bỏ chạy, càng ngạc nhiên hơn khi lần đầu tiên cô không nhận diện thoại của anh, thậm chí còn ngắt máy. Hại anh nửa đêm canh ba chỉ có thể nhờ người bạn cũ của mình, buộc cấp dưới chạy gãy chân mới thôi.
Lần này Lăng Tiểu Manh thực sự rất kiên quyết, hoàn toàn trái ngược với hình tượng vốn chẳng bao giờ quả quyết trước đây của cô. Ở sân bay anh mải chú ý tới đám người của Kai, khi ấy tuy nhìn thấy cử chỉ của cô rõ ràng, nhưng không thể lên tiếng ngăn lại, sau đó mọi việc càng lúc càng rối ren phức tạp, lại có phần căng thẳng gấp gáp, chẳng có thời gian nghĩ kỹ.
Giờ tất cả tạm thời đã ổn, lúc này mới nghĩ lại biểu hiện của cô ngày hôm nay, anh chỉ biết thở dài.
Trước giờ cứ nghĩ đến cô anh đều mỉm cười, rồi thở dài, lần này, tuy anh vẫn thở dài, nhưng sau đó anh bắt đầu mỉm cười.
Bị Tô Ngưng lôi ra nói chuyện tới hai giờ sáng, Lăng Tiểu Manh mới có thể nằm lên giường. Thực ra còn tâm trạng đâu mà ngủ được? Trong căn phòng lạ, cô mở mắt nhìn lên trần nhà, theo thói quen cô đã cuộn mình một góc, đế thừa một khoảng rất rộng.
Chẳng để làm gì… Căn phòng lặng ngắt như tờ, cô cố gắng nghĩ, rồi nói với bản thân: “Không hối hận, minh không hối hận.”
Nhưng giọng nói bé dần, rồi cô quay người úp mặt vào gối, vỏ gối êm ái sạch sẽ, trong chớp mắt đã ướt đẫm một khoảng.
Thật khó có thể chịu đựng được, nhưng cũng không vội, cô nói đi nói lại trong bụng, nếu so sánh với nỗi đau trước kia, sự từ bỏ này chẳng đáng là gì.






Ai cùng em ngắm pháo hoa
Anh là Cố Chính Vinh, trước mặt cô luôn là người đàn ông đường hoàng ngạo nghễ, với bất cứ chuyện gì cùng điềm tĩnh xử trí, với ai cũng nói cười bình thản. Giờ lại trầm lặng dựa vào cô, không phải cô đang mơ chứ? Hành động này khiến cô có áo giác, ảo giác rằng anh đang dựa vào mình, rằng anh muốn có được sự an ủi và sức mạnh nơi cô.

Sáng hôm sau, Tô Ngưng tinh dậy trong hương thơm ngào ngạt của thức ăn, vào tới bếp mới phát hiện Lăng Tiểu Manh đang lúi húi trong đó, trên chiếc bàn nhỏ có cháo và trứng chiên, thấy cô bước tới Lăng Tiểu Manh mỉm cười, “Ăn sáng thôi, tôi thấy trong tủ lạnh không nhiều đồ lắm, nên làm đại mấy món”. Tô Ngưng nhìn chỗ thức ăn trên bàn, đưa hai tay làm dấu thập rồi nhìn sang, nhìn tới mức làm Tiểu Manh luống cuống, “Sao? Cô không thích ư?”.
“Tiểu Manh, có phải cô đã từng đổi tên không?”, Tô Ngưng túm lấy tay cô.
Bóng hình nhỏ bé mỗi lúc một xa, mãi tới khi không còn nhìn thấy nữa, Tô Ngưng ngồi trong xe bặm môi quyết tâm, trong bụng thầm nghĩ lần này dù có thế nào cũng phải cố hết sức giúp Lăng Tiểu Manh tới cùng, chẳng phải vì điều gì khác, mà chính là để lấy khí thế cho nữ giới!
Tới công ty, Tô Ngưng còn chưa ngồi xuống thở ra hơi đã bị ông chủ gọi điện yêu cầu tới phòng làm việc, thực ra trên đường đi cô đã nghĩ tới sếp mình sẽ có phản ứng thế nào, một khi sự việc tối qua ông ta cũng có tham dự, vậy thì mối quan hệ của ông ta và Cố Chính Vinh tuyệt đối không phải bình thường.
Cũng chẳng sao, trước khi gõ cửa cô đã nghĩ sẵn trong đầu, nếu lúc này ông chủ lại nói không để Lăng Tiểu Manh, làm triển lãm, cô nhất định sẽ làm cho những suy của ông ta bay lên chín tầng mây.
Nghĩ vậy cô đẩy cửa bước vào với khí thế hừng hực, bên trong có hai người đàn ông đang nói chuyện, trông thấy họ cô lặng người.
Cả ba người nhìn nhau, ở nơi quen thuộc Tô Ngưng trông thấy nhân vật không hề mong đợi, bỗng chốc chết lặng, quên luôn khí thế khi nãy mình đang cố gắng duy trì.
Phòng làm việc của ông chủ, đương nhiên không thể có người tự nhiên nhảy vào được, một trong hai người đàn ông đó chính là ông chủ của Tô Ngưng, nhưng điều khiến cô sợ lại là người kia, cũng không phải anh ta trông đáng sợ, mà ngược lại, người đàn ông ấy phong thái tuyệt đỉnh nhìn cô mỉm cười.
Phong thái ấy còn có thể là ai? Mỹ nam Bùi gia hân hạnh ghé thăm, trong nháy mắt cô thấy căn phòng làm việc quá đỗi quen thuộc như đang chào mừng nồng nhiệt.
Chỉ có điều làm sao Bùi Gia Tề lại đột ngột xuất hiện trong phòng làm việc của ông chủ cô? Ông chủ nói chuyện vui vẻ cùng anh ta không tính, còn c