Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.

i anh hai tiếng “anh hai”.
“Em không muốn Mike đi cùng họ, gia đình đó đã hại chết Heiritsu, em không muốn Mike giống như cha nó.”
“Anh hiểu, em yên tâm, sẽ không như vậy đâu, nhất định Mike sẽ không đi trên con đường đó.” Cố Chính Vinh hạ giọng an ủi, điện thoại để trong túi áo lúc này giống như một dị vật nặng nề cắn vào da thịt. Anh lấy ra đặt sang một bên rồi cúi đầu nhìn một lúc, Lăng Tiểu Manh lúc này chắc đã ngủ.
Cảm xúc đã dần ổn định, nhìn theo ánh mắt anh Nhã Tư Mẫn tỏ vẻ ái ngại: “Sao vậy? Lần này về là để giải thích, nhưng em thật sự không nghĩ lại trùng hợp đến thế, ở sân bay gặp phải Kai, lại để ông ta trông thấy Mike, giờ thành ra thế này”.
“Đừng lo, dần dần rồi sẽ ổn thôi, việc của Tiểu Manh anh biết cách xử lý.” Cố Chính Vinh thu ánh mắt nhìn cô mỉm cười, “Mấy năm nay anh vẫn nhờ những người bạn ở Nhật để mắt tới động thái nhóm của Kai, Taheiei cũng già rồi, lại không có người kế nghiệp, vài đứa cháu của ông ta cũng chẳng phải những ngọn đèn hết dầu, anh thấy ông ta đến thân mình còn chưa lo nổi, sẽ không ở đây quá lâu đâu”.
“Nhỡ ông ta cố tình đưa Mike đi thì sao?” Nhã Tư Mẫn quay sang nhìn vào phòng ngủ, hai tay cô siết chặt.
Cố Chính Vinh thấy bức bối, hít thở thật sâu rồi nhẹ nhàng vỗ vai cô, “Đừng sợ, đây là Trung Quốc, em và Mike cứ ở cạnh anh một thời gian, anh sẽ tìm cách lo liệu”.
Ánh mắt Nhã Tư Mẫn đã ngấn nước giờ lại trào ra, “Em xin lỗi, Chính Vinh, em không biết tại sao mình cứ luôn làm cho mọi việc thành một mớ bòng bong thế này, giờ cuộc sống của anh cũng bị đảo lộn, thực ra anh không nên bị kéo vào chuyện này”.
Cố Chính Vinh hơi chau mày, “Nghĩ lung tung gì vậy? Ba mẹ chẳng còn ai, anh không chăm sóc em thì ai chăm sóc đây? Đi ngủ thôi, tĩnh dưỡng tinh thần, sáng mai anh đưa hai mẹ con về nhà”.
Nhã Tư Mẫn vào phòng ngủ, trong căn phòng này có phòng ngủ riêng dành cho khách, cuối cùng Cố Chính Vinh cũng có thời gian đặt lưng nghỉ ngơi.
Sự xuất hiện của Kai khiến những năm tháng đang dần trở nên yên bình lại bị xáo trộn thêm lần nữa. Anh nhắm mắt suy tư, dần đần chìm vào mơ hồ, trước mắt là một màu tối đen, trong ánh sáng mông lung có một bóng hình quen thuộc nhìn kỹ một chút, anh thấy hình ảnh của chính mình.
Nhưng không phải anh của hiện tại, dáng vẻ nhỏ bé ấy trông thật lạ lẫm, anh lấy làm lạ suy nghĩ nguyên nhân, sau cùng mới nghĩ ra chắc đó là khi anh tám tuổi, vừa được đưa tới nhà cậu gửi nuôi, rất ít cười, đứng dưới ánh nắng với dáng vẻ trầm tư, so với hiện giờ thì quả là trái ngược một trời một vực.
Trong lòng anh gượng cười, chẳng phải đã quên hết rồi, sao còn nhớ lại? Hơn thế còn nhớ rõ ràng đến thế.
Khi còn nhỏ ba mẹ ruột anh đã mất trong một tai nạn xe hơi, anh được các chú ruột chuyền tay nhau rồi mới được gửi tới nhà cậu.
Thời gian gửi nuôi không dễ chịu chút nào, ánh mắt mợ cay nghiệt, anh họ coi anh không khác gì dị vật nhà. Kể từ giây phút biết cha mẹ mình đều đã mất, anh trở nên mù mờ, cũng biết rõ tình cảnh của mình nen hàng ngày đều lặng lẽ vùi đầu vào học.
Tới trường có hạnh phúc hơn, thầy cô coi anh như thiên tài hiếm có, cật lực tiến cử anh học nhảy hai lớp, tám tuổi anh đã học cùng lớp với người anh họ mười hai tuổi của mình. Điều này càng khiến cậu ta thêm tức tối, ngày nào cũng kéo bạn bè tới bắt nạt, điều này khiến anh hận tới tận xương tủy.
Không khống chế được ký ức, trước mắt lại thấy hình ảnh của mình lúc nhỏ đang đứng ngoài phòng khách lặng lẽ nghe thầy giáo và cậu mợ bàn chuyện nhập học cấp ba của mình, mợ nói giọng khinh thường, “Không được, dựa vào đâu mà bắt con chúng tôi chỉ có thể học ở trường phụ cận, còn đứa đến ăn nhờ ở đậu ở nhà chúng tôi bao lâu nay lại có thể đi học trường tốt thế?”.
“Trường đó mời đích danh Chính Vinh vào học. Tôi biết cậu bé là con nuôi, thế nên trường đã xin giảm học phí cho cậu, Chính Vinh là một thiên tài, xin các vị đừng để lỡ tiền đồ của em ấy.”
“Không được, học vượt là chủ trương của các anh chúng tôi không quan tâm, giờ còn muốn tôi trả thêm học phí ngoài sao? Chạy xa như vậy để đưa nó đi học, lại chẳng phải con ruột của chúng tôi. Anh tốt bụng, hay là anh đưa nó về nuôi luôn đi!”
Đứa trẻ đứng ngoài cửa lặng lẽ không nghe hết câu chuyện, quay người lưng đeo chiếc ba lô chạy ra ngoài tốc độ nhanh nhất.
Cậu biết mình phải chạy đến đâu, tới cô nhi viện. ít nhất ở đó cậu còn có thể tiếp tục đi học.
Khi ấy anh chạy rất nhanh, suýt chút nữa thì đâm phải chiếc xe đang chầm chậm dừng bánh. Trong xe có tiếng bước xuống, một đôi vợ chồng với dung mạo hiền từ, vị phu nhân còn cúi xuống đỡ cậu dậy, giọng nhẹ nhàng và ấm áp, “Cậu bé, con không sao chứ?”.
Cậu mỉm cười, không sao, đó chính là ba mẹ này của anh, người con duy nhất dòng họ Cố, cha mẹ ruột và họ là họ hàng xa bắn tám phát đại bác cũng không tới, trước đây không hề biết đến sự tồn tại của nhau. Nhưng cha mẹ nuôi anh kết hôn đã nhiều năm mà chưa được mụn con nào, sau khi vô tình biết được hoàn cảnh của anh liền cố ý về nước để tìm, rồi nhận nuôi dưỡng anh.
Chẳng biết bằng cách nào cha mẹ nuôi


pacman, rainbows, and roller s