Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1234 lượt.
ố ý gọi cô tới bên cạnh đứng nghe, điều này chẳng phải là quá kỳ quái sao?
“Tô Ngưng, đây là Bùi Gia Tề tiên sinh.” Ông chủ cô đứng bên cạnh mỹ nam bỗng chốc trở nên lu mờ, đưa tay giới thiệu.
“Không cần phiền phức vậy đâu Trương tiên sinh, tôi biết Tô tiểu thư.”
“Thật không? Vậy thì tốt rồi. Tô Ngưng, chẳng phải tôi vừa đưa tác phẩm của Lăng Tiểu Manh cho cô sao? Bùi Gia Tề tiên sinh rất yêu mến Lăng Tiểu Manh, muốn cùng hợp tác với chúng ta.”
“Hợp tác?” Nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm đó, cô ,đã từng một mực cho rằng Lăng Tiểu Manh có thể tung hoành ngang dọc cũng bởi mối quan hệ với Bùi Gia Tề, sau này đường đời khó đoán bỗng xuất hiện một Cố Chính Vinh, Lăng Tiểu Manh cũng ngầm thừa nhận, tại sao anh ta lại xuất hiện vào đúng thời điếm then chốt này kia chứ?
Loạn hết rồi, Tô Ngưng tròn mắt nhìn không thốt nên lời.
Ngược lại vẻ mặt Bùi Gia Tề khá thoải mái, vỗ vai ông chủ “Để tôi nói chuyện với cô ấy, được không?”.
“Được.” Ông chủ trả lời rất nhanh, nhưng nói xong liền chần chừ một lúc, “Lăng Tiểu Manh…”.
“Yên tâm, tôi thực sự rất coi trọng cô ấy, hơn nữa tôi có ăn thịt cô ấy đâu.” Bùi Gia Tề mỉm cười, rồi bước trước ra ngoài, lúc đi ngang qua Tô Ngưng còn không quên chào cô một tiếng, “Tô tiểu thư, có thể cho tôi chút thời gian được không?”.
Bùi Gia Tề ăn nói thật khách khí, Tô Ngưng tính cách vốn ưa ngọt, thêm nữa lại chưa kịp thích ứng với nhan sắc hiếm thấy này, đầu óc choáng váng theo anh ra ngoài.
Họ ngồi đối diện nhau trong phòng họp nhỏ không một bóng người, thời gian còn sớm, qua tấm kính mờ có thể nhìn thấy bóng đồng nghiệp đang lục tục đi qua. Sau trận mưa lớn tối qua, hôm nay không khí quang đãng, từ trong phòng trông ra ngoài thấy sắc trời xanh trong, cảm giác khiến ta thư thái dễ chịu.
“Tô tiểu thư, vẻ mặt này của cô, là bởi gặp tôi, cô rất bất ngờ sao?” Sau khi ngồi xuống Bùi Gia Tề nói trước.
“Bùi tiên sinh, anh tới đây là vì chuyện của Tiểu Manh sao?” đã quen bận rộn, Tô Ngưng thẳng thắn đưa ra câu hỏi.
Tuy mới chỉ gặp nhau một lần, nhưng ấn tượng của Bùi Gia Tề với Tô Ngưng còn rất sâu sắc. Nhớ lại đáng vẻ của Lăng Tiểu Manh và cô đứng cạnh nhau hoàn toàn đối nghịch nhưng lại hợp đến bất ngờ, anh nói mà không nhịn được cười, “Đúng rồi, nhưng tôi không đến với tư cách cá nhân”.
“Vậy anh đến với tư cách gì?”
“Không biết Tô tiểu thư có từng nghe qua phòng thiết kế của tôi không?”
“Phòng thiết kế?”
Bùi Gia Tề nói ra một cái tên, Tô ngưng hít một hơi thật sâu, “Đó là của anh? Nhưng tôi chỉ biết Đồ…”.
“Đồ Trình là cộng tác của tôi, gọi là thầy cũng được, bạn bè cũng được, chỉ là tôi ít khi xuất hiện mà thôi”, thấy cô nhắc tới tên bạn mình, Bùi Gia Tề bèn giải thích.
Nhìn ánh mắt anh biến hóa khôn lường, Tô Ngưng biết anh không bịa đặt, địa vị gia đình anh trong giới kiên trúc không dễ lung lay, thiết kế gia dụng nếu đem so với kiến trúc mà nói, mãi mãi chỉ là hoa cỏ ven đường, anh ta có hứng thú cùng bạn bè mở một phòng thiết kế như một cuộc dạo chơi cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng vấn đề là phòng thiết kế đó đã là kim chỉ nam hạng nhất, nhì trong nước, thầy Lý thì khỏi phải bàn, những thiết kế qua tay ông có xấu xí thế nào cũng trở thành xinh đẹp, còn anh chàng Đồ Trình kia, hai năm nay là nhà thiết kế mới thành danh với quyền lực rất lớn, rất có danh tiếng trên thế giói.
Tô Ngưng bắt đầu dao động, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, nét mặt lạnh lùng, “Thế này nhé, anh định hợp tác với chúng tôi như thế nào?”.
“Tôi muốn mời Tiểu Manh tới phòng thiết kế của tôi, rồi chúng ta sẽ cung cấp toàn bộ những nguyên liệu mà cô ấy cần, đương nhiên, lần triển lãm này cô ấy vẫn tham gia với danh nghĩa cá nhân.”
“Hả?” Sao nghe thế nào cũng thấy phi vụ làm ăn này sẽ lỗ chổng vó, Tô Ngưng ngơ ngác, “Tại sao anh phải giúp Tiểu Manh nhiều đến thế?”.
Vẻ mặt của cô trông rất thú vị, Bùi Gia Tề tiếp tục cười nói, “Tô tiểu thư, tôi không phải dân làm ăn”.
“Điều này tôi biết.”
“Là vì tôi yêu mến Tiểu Manh nên mới muốn giúp cô ấy. Đương nhiên, tôi cũng có mục đích của riêng mình”.
“Mục đích gì?” Tô Ngưng bắt đầu có phần cảnh giác, lại bắt đầu làm vẻ mặt mẹ gà mẹ xù lông.
Bùi Gia Tề tủm tỉm, “Thứ nhất, tôi thấy được khả năng phát triển của Lăng Tiểu Manh, nên hy vọng nhân cơ hội này mời cô ấy tham gia vào phòng thiết kế của chúng tôi”.
Đã hiểu, anh ta đánh giá cao tiềm lực, lý do này không tồi chút nào, Tô Ngưng gật đầu.
“Còn nữa, tôi rất có cảm tình với Lăng Tiểu Manh điều này có cần tôi nói tiếp nữa không?”
Có thể hiểu được, nhưng lúc này anh ta nói thẳng ra như thế, Tô Ngưng vốn già dặn kinh nghiệm mà cũng phải nghệt mặt ra nhìn, miệng mở lớn, trong lòng như có một ấm nước vừa sôi, ùng ục, ùng ục cuộn chảy ghê gớm.
Nhìn qua vai anh, Tô Ngưng hướng ánh mắt về một miền xa xăm…Tiểu Manh, cô thật lợi hại, kể từ giờ phút này cô là thần tượng, là thánh thần của tôi, tôi phải theo cô học hỏi mới được!
Động tác đầu tiên khi Lăng Tiểu Manh bước vào công ty ngày hôm nay là hít một hơi thật sâu để giúp mình quyết tâm hơn, r