Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341239
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.
trở là để nói cho cô biết tại sao tôi và Chính Vinh lại kết hôn, cô đừng vội đi, để tôi nói hết đã”. Thời đại này còn có bà vợ tóm lấy người tình của chồng mình giải thích tại sao năm ấy họ lại kết hôn ư? Lăng Tiểu Manh choáng váng thật sự.
“Cố phu nhân, tôi đã nghỉ việc rồi, cũng sắp rời công ty việc riêng của hai người tôi không muốn nghe, tôi…” Còn chưa nói hết câu thì điện thoại trên bàn làm việc của Cố Chính Vinh lại reo lên, cả hai cùng quay sang nhìn. Cố Chính Vinh đặt Mike xuống ra nghe, Trần Vân lại báo cáo: “Tổng giám đốc Cố, có Bùi tiên sinh, nói tới đón Lăng tiếu thư”. “Thật sao? Vậy để anh ta vào.” Cố Chính Vinh chau mày nếu thoáng nhìn sẽ không thể phát hiện, rồi ngoái đầu nhìn Lăng Tiểu Manh.
Nhà Tư Mẫn còn chưa phản ứng gì thì Lăng Tiểu Manh đã kinh sợ khiếp đảm.
Hai năm trời tường tận sắc mặt lời nói, cô quá hiểu mỗi một động tác dù là nhò nhất của Cố Chính Vinh muốn ám chỉ điều gì, lúc này phía sau vẻ bình tĩnh yên ả kia chẳng biết bao nhiêu sóng dữ đã bắt đầu trỗi dậy, cô không đừng được miệng lắp bắp.
Cánh cửa mở tung, một chàng trai bước vào, trước nhìn hết thảy, rồi dừng lại bên Lăng Tiểu Manh khoác tay lên vai cô, cúi đầu nhếch miệng cười, đúng là đồng chí Bùi Gia Tề khi nãy nói trong điện thoại rằng sẽ làm việc thiện mỗi ngày.
Nụ cười rạng ngời như mùa thu tỏa nắng, còn hành động thân mật của anh ta, đến cả Nhã Tư Mẫn khi nãy còn tóm lấy Lăng Tiểu Manh cuống cuồng giải thích cũng đứng nhìn trân trân, Lăng Tiểu Manh thấy anh làm vậy hoảng quá, len lén nhìn Cố Chính Vinh.
Chỉ liếc trộm thôi nhưng Lăng Tiều Manh thấy toàn thân ớn lạnh, cả người như bị bỏ trong tủ đá, lại nhìn ánh mắt Bùi Gia Tề thấy có phần không ổn.
Mỹ nam à, tôi biết anh tới giúp tôi, nhưng có cần lần nào xuất hiện cũng phải kinh động tới quỷ thần thế này không? Cô thực sự trở tay không kịp.
Không dám nhìn vẻ mặt của bất cứ ai, Lăng Tiều Manh cúi đầu, đẩy Bùi Gia Tể đi thẳng ra ngoài. Lần này không ai lên tiếng cản lại, cô đi tới cửa chính, bước chân chậm dần, bên tai là tiếng cười của Bùi Gia Tề, “Tiểu Manh, lần nào trông thấy cô cảnh tượng cũng thật đặc sắc, tôi rất bái phục”. Bái phục? Kiểu bái phục này, cô không thể đỡ được.
Đứng dưới ánh nắng Lăng Tiểu Manh hoang mang, Bùi Gia Tề đã bước tới bên xe mở cửa, ngoái đầu lại nhìn cô, “Lại đây, sắp tới sẽ có nhiều việc lắm, đừng lãng phí thời gian nữa”. “Nhiều việc?”, Lăng Tiểu Manh hoang mang, nhưng khi cô nhìn thấy Tô Ngưng bên trong xe, sự hoang mang trở thành bình tĩnh, rồi ngoái đầu nhìn Bùi Gia Tề thật kỹ.
Ánh nắng chói chang, làn da cô trắng muốt, khi nhìn lại đầu hơi nghiêng, ánh nắng như lượn vòng quanh gương mặt cô, rõ ràng vẫn là Lăng Tiểu Manh lặng lẽ mà nhút nhát, Bùi Gia Tề lại thấy trong chớp mắt cô đã thay đổi rất nhiều, khiến anh chói mắt.
Hoặc đó chỉ là cảm giác riêng của anh, có cảm tình với một người, càng ngắm lại càng thích.
Tô Ngưng đã mở cửa, ngồi ở ghế sau nhìn Lăng Tiểu Manh nháy mắt ra hiệu, thấy cô không phản ứng liền chạy lại kéo cô vào trong xe.
Dọc đường Tô Ngưng cố gắng giải thích nhưng Lăng Tiểu Manh vẫn như người ngủ mê.
Đời người thật quá nhiều bước ngoặt, lần trước cô thấy mình như đang leo lên một ngọn dốc, không ngờ buông xuôi rồi lại gặp được Cố Chính Vinh. Còn lần này, khi bản thân sắp sa vào vũng bùn, đang hoảng loạn lùi bước, hoang mang nhìn tứ phía lại gặp được Bùi Gia Tề.
Giọng Tô Ngưng vẫn không ngừng bên tai, nhưng cảm xúc của cô đã bay tới miền xa xăm… Ánh đèn mờ ảo dưới núi, đại dương tráng lệ, ngẩng đầu là ánh trăng dát bạc, sáng trong đến diệu kỳ, Cố Chính Vinh nói: “Tiểu Manh, có muốn ở bên anh không?”. Chiếc xe dừng lại, có thể trông thấy kiến trúc tuyệt đẹp của tòa nhà, Tô Ngưng trợn mắt nhìn cô, Bùi Gia Tề cũng ngoái đầu lại, mỉm cười, “Đến rồi, có muốn lên trước không?”. Ánh trăng chiếu vào trong phòng ngủ, căn phòng chẳng bày biện gì nhiều, chỉ có một chiếc giường lớn mênh mông, cô lại nghe bên tai như văng vẳng giọng nói của Cố Chính Vinh: “Tiểu Manh, em có muốn ở bên anh không?”. Trước mặt là Tô Ngưng và Bùi Gia Tề, cuối cùng cô cũng trả lời, giọng rất điềm tĩnh: “Được, tôi muốn”. Phòng thiết kế nằm trên tầng hai, cả một khoảng không gian rộng rãi, thoáng đãng, bục chế tác rộng mênh mông, bốn bề là kính, ánh nắng chan hòa khắp nơi. Lúc ba người học đứng ở đầu cầu thang, Tô Ngưng ngạc nhiên hét lên, “Rộng thế này ư, ngưỡng mộ quá”. Bùi Gia Tề mỉm cười giải thích: “Giáo sư thường bận bịu ở xưởng của ông, còn một vị cộng sự khác theo kế hoạch đã ra nước ngoài thỉnh thoảng mới về thôi, anh ấy chỉ làm chơi, nên ở đây lúc nào cũng rộng rãi”. Lăng Tiểu Manh lặng lẽ nghe, rồi bước tới đứng bên cạnh bàn, nghiêng đầu nhìn Bùi Gia Tề khẽ hỏi: “Có được không?”. Anh gật đầu, rồi cô kéo ghế ngồi xuống, hai tay đặt lên bàn, khẽ mỉm cười.
“Tiểu Manh, em có muốn ở bên anh không?” Ở bên nhau thì sao chứ? Dưới ánh nắng có một thứ trong trái tim cô cựa mình trỗi dậy, cô gập lại, gói ghém, ấn xuống, ấn cho tới khi bản thân chẳng còn nhìn thấy, dù có không quên được, cũng phải cố sức mà