XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

quay đầu lại.
Đổng Diệc Lỗi đi sau, vẻ mặt ngẩn ngơ, anh không nhớ Lăng Tiểu Manh đã từng đi phía trước mình, trước giờ cô thường đi cạnh anh, tay anh nắm chặt tay cô, mỗi khi nghiêng đầu là thấy mái tóc đen bóng mượt của cô.
“Tiểu Manh, anh vẫn chưa hỏi em, hai năm nay em sống ở đâu? Sống cùng với ai?”
“Có cần thiết không? Tôi nhớ lần trước anh nói mình đã nghe ngóng được, tôi là người nổi tiếng một mình đi đi về về, không có lấy một người bạn.” Cô bẩm sinh giọng nói đã kéo dài, vốn câu trả lời rất dứt khoát, nhưng từ miệng cô phát ra lại nghe như khúc ca rộn ràng.
“Đúng, em nổi tiếng đi về một mình, nhưng trên đời này làm gì có ai một mình đi về. Một người không bạn bè mà lại có thể lên được vị trí thiết kế trưởng của một công ty lớn trong vòng hai năm, nói thật, ngay từ đầu anh đã thấy chuyện này rất lạ kỳ.”
“Giờ tôi đâu còn ở đó.”
“Anh đã nghe nói. Chẳng phải em từ chức sao? Vậy cũng tốt, đến chỗ anh đi, lời đề nghị của anh lần trước vẫn còn hiệu lực, thế nào?”
“Đổng tiên sinh, tôi nhớ lần trước tôi đã từ chối, anh quên rồi sao?”
“Đó là lần trước, giờ em vẫn muốn từ chối sao?”
“Tại sao không? Tôi chẳng thấy có lý do đặc biệt nào để nhận lời anh.”
Tại sao cô ấy có thể nói với mình bằng thứ giọng đó? Trước mặt cô, dường như Đổng Diệc Lỗi chỉ là một kẻ qua đường chẳng liên quan, dừng chân buông vài lời tùy tiện, chẳng có chút hứng thú, muốn kết thúc cho nhanh.
Đổng Diệc Lỗi cuống quá, cuối cùng cũng nói thẳng, “Cố Chính Vinh đã đi rồi, em còn nghĩ gì? Chẳng lẽ chỉ hai tuần ngắn ngủi, mà em đã tìm được người mới?”. Lăng Tiểu Manh gần như đã đoán được anh ta sắp nói gì, chỉ không ngờ là Đổng Diệc Lỗi lại thẳng thắn đến thế, hai mắt mở to, cô nhìn anh ta không nói.
Anh ta vẫn không buông tha, “Để anh đoán nhé, là Bùi Gia Tề? Lăng Tiểu Manh, người đàn ông đó có thể đem lại cho em điều gì tốt đẹp? Em và anh ta đến đâu rồi?”.
Họ nhìn nhau trong vườn hoa rực rõ, ký ức về một người thanh niên cao gầy với nụ cười thẹn thùng đã đi vào dĩ vãng. Cô biết mỗi ngày đều có những người mất đi mối tình đẩu, mỗi ngày đều có người tạm biệt quá khứ. Với nỗi đau mình thấy bi thảm đến kinh thiên động địa khiến cuộc đời tan nát, trong mắt người khác chẳng qua chỉ là một bước để trưởng thành.
“Tôi không biết anh đang nói cái gì.”
“Lăng Tiểu Manh, đừng giả bộ nữa có được không? Không có anh ta, em có thế đứng ở nơi này không?”
Nhìn anh ta lần sau cùng, Lăng Tiểu Manh quay đầu bỏ đi.
Anh ta túm lấy tay cô, “Chẳng phải Cố Chính Vinh đã đi rồi sao? Đến một người đàn ông có gia đình em còn cần, tại sao không chịu nghĩ tới việc trở về bên anh?”.
Tâm trạng này cô hiểu, tôi có thể vứt bỏ cô, nhưng khi tôi muốn nhặt lại, tốt nhất cô nên ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, đừng để tôi phải tốn quá nhiều công sức.
Cô hiểu chứ, nhưng tới giờ khi nó xảy đến với mình, cho dù đang ở trước mặt, nhưng cô vẫn thây mơ hồ như trong một giấc mơ.
Trong mơ có tuổi xanh tươi đẹp của mình, còn có anh bên cạnh, khi đó thế giới thật hoàn mỹ, nhưng sau đó, tất cả tan biến như mây khói.
Nếu tan biến như mây khói thì đã tốt, giờ đây vẫn gương mặt ấy nhưng cô hoàn toàn thấy xa lạ, cứ đứng mãi trước mắt quanh quẩn không dời.
“Nói hết chưa? Tôi phải đi rồi, Tô Ngưng còn đang đợi ngoài kia.” Anh vẫn không buông tay, Lăng Tiểu Manh ra sức giằng lại, bên tai bỗng nghe tiếng bước chân vội vã, một bóng người lao tới trước mặt, kéo Đổng Diệc Lỗi lại.
Người chạy tới là một cô gái ăn mặc rất hợp thòi trang, Lăng Tiểu Manh sau khi được cứu, xoa cổ tay nhìn lại, thấy người này rất quen, nhưng trong lúc này không nghĩ ra được là ai.
Cho tới khi Đổng Diệc Lỗi gọi tên cô ta, “Thương Tử Kỳ, cô lại chạy ra đây phát điên gì thế?”.
Nhớ ra rồi, đây là Thương Tử Kỳ, thiên kim tiểu thư của ông chủ công ty cũ của cô trước đây, không, phải là thiên kim tiểu thư của ông chủ công ty trước trước nữa.
Rồi hai người họ bắt đầu cãi nhau. Lăng Tiểu Manh chẳng muốn nhìn thêm dù chỉ một lần, quay người bỏ đi nhưng một tiếng hét phía sau cô vọng đến, “Có phải là cô ta? Có phải vì cô ta không?”.
Tiếng hét thất thanh, nhưng chẳng cách nào khiến Tiểu Manh chú ý, cô bắt mình không được lấy tay bịt tai, bước nhanh dần bỏ đi.
Cô không có tính hiếu kỳ, chẳng muốn nhiều chuyện làm gì, tất cả đều chẳng liên quan đến cô, Thượng đế xin người hãy để con biến đi thật nhanh.
Đương nhiên, sự việc sau đó lại chứng minh một lần rằng những việc không như ý trên đời này chiếm đại đa số. Mới bước tới cửa phía sau đã có người chạy lại, Lăng Tiểu Manh đã có kinh nghiệm, lần này lúc quay người cô nhanh chân lùi lại một bước rồi mới ngước lên nhìn.
Quả nhiên là Thương Tử Kỳ, nhìn vội một lượt cô thấy mình đã không còn quen người con gái này. Tuy trong ký ức cô ta chỉ là một bóng hình mơ hồ, nhưng dáng vẻ luôn vênh váo tự đắc, cằm hơi nghếch lên, lúc lướt qua người cô không bao giờ thèm để mắt tới, sao có thể giống như bây giờ, nhìn xoáy vào cô, như muốn đóng hai lỗ lên trên người cô?
Lăng Tiểu Manh chưa từng mong đợi người khác nhìn