Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1238 lượt.
quên đi, sẽ có một ngày quên được.
Quẩn quanh mà tình cảm không còn cũng chẳng để làm gì, cái cô thật sự muốn, là ước mơ của chính mình!
[1'> Đây là một câu chuyện dân gian kể về chàng Tạ Đoan mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lại cần cù siêng năng nên Thiên Đế cảm động xuống giúp chàng.
[2'> Mắt nhìn ngàn dặm, tai nghe trong gió
Xin cho em có được thành quả
Chiều tối hôm đó, Lăng Tiểu Manh đứng trên ban công với cái bụng rỗng sôi ùng ục, nhìn rất lâu, mãi cho tới khi màn đêm buông xuống, đèn đường đã sáng. Cô nghĩ mình thật quá may mắn, nói không chừng sau này ông trời cũng sẽ tiếp tục phù hộ cô, giúp cô gặp được người đàn ông rất đỗi bình thường trước khi tuổi già ập đến. Tất cả mọi người đều muốn được ở bên nhau trọn vẹn, nhưng có vài người chỉ cần một ngôi nhà, có sự an tâm bầu bạn, hệt như những người đang ở dưới nhà kia.
Tất cả tuần tự từng bước, hàng ngày Lăng Tiểu Manh vùi đầu chỉnh sửa bản thảo trong phòng Thiết kế, lúc lại đến chỗ ông Lý xem xét tiến độ, thấy những thiết kế của mình mỗi ngày dần thành hình, mỗi khi lướt ngón tay trên những đường nét nuột nà của những thiết kế đó, cô đều thấy hân hoan, ấm lòng lại.
Bùi Gia Tề vẫn phải làm việc, cũng không phải ngày nào cũng tới, thỉnh thoảng đột ngột chạy tới gặp cô, cầm tờ bản thảo là hai người có thể trò chuyện cả ngày.
Nhưng Lăng Tiểu Manh tự nhiên cũng có cách kiên quyết khác hẳn người thường, sau cùng vẫn xách hành lý dọn tới căn phòng nhỏ mới thuê. Hôm đó là Chủ nhật, ngoài Tô Ngưng cô không thông báo cho ai, cân nhắc tới việc giao thông thuận tiện, cô thuê căn phòng ở trung tâm thành phố, nằm trong một tòa nhà kiểu cũ, còn có thang máy lồng thời Trương Ái Linh, nhưng đã được cải tạo thành chiếc thang máy nhỏ, rất thuận tiện.
Cô ở tầng ba, căn phòng rất nhỏ, nhưng ngăn nắp sạch sẽ, chủ nhà là một cặp vợ chồng già hiền lành, vừa nhìn thấy cô đã rất vừa lòng, lúc bàn chuyện thuê nhà cũng rất thoải mái.
“Thu xếp xong đâu đấy cũng tới gần tối, cô đứng trên ban công nhỏ ngắm hoàng hôn, trên trán có mồ hôi, cô đưa tay quệt.
Chiều mùa hè, ánh hoàng hôn màu cam, xung quanh không một gợn mây, bầu trời như một vũng nước đục mờ, những công trình kiến trúc nối tiếp nhau bập bềnh như sóng cả, cửa sổ ngoài ban công đều mở tung, trời vẫn rất oi bức. Tay nắm lấy lan can cô hít thở thật sâu, trong không khí có đủ mọi loại mùi vị, mùi cá chép kho thịt, mùi rau xào còn cả mùi măng xào thịt, ngào ngạt hương thơm.
Dưới gác mọi người bước vội vã, còn cả những bà vợ tay xách nách mang đủ loại túi thức ăn từ chợ trở về, gặp hàng xóm, liền đừng bước hỏi thăm dăm ba câu thường nhạt, rồi ai về nhà nấy.
Ngả người trên ban công cô thất thần từ lúc nào không hay, hóa ra đây mới là cái đẹp thực sự của thành phố này, còn cô một mình ngồi trên căn gác cao cô đơn lạnh lẽo, nên mãi mãi không bao giờ thấy được.
Chiều tối hôm đó, Lăng Tiểu Manh đứng trên ban công với cái bụng rỗng sôi ùng ục, nhìn rất lâu, mãi cho tới khi màn đêm buông xuống, đèn đường đã sáng. Cô nghĩ mình thật quá may mắn, nói không chừng sau này ông Trời cũng sẽ tiếp tục phù hộ cô, giúp cô gặp được người đàn ông rất đỗi bình thường trước khi tuổi già ập đến. Tất cả mọi người đều muốn được ở bên nhau, được yêu nhau trọn vẹn, nhưng có vài người chỉ cần một ngôi nhà, có sự an tâm bầu bạn, hệt như những người đang ở dưới nhà kia.
Chỉ có điều khi cô đang nghĩ vậy thì đột nhiên thấy trước mắt mình hình ảnh, những ngón tay lạnh băng của Cố Chính Vinh, bờ môi ấm mềm, còn cả cặp lưỡi quấn quýt lấy nhau…
Cô quay người trở vào trong, không bật đèn không kéo rèm cửa. Ánh trăng dần lên, nhưng ban công vừa nhỏ vừa hẹp, nên ánh trăng chỉ có thể dừng ở trước cửa, chẳng thể vào bên trong.
Căn phòng trống không, Lăng Tiều Manh đứng trước sô pha đưa tay vuốt má, lạnh băng, môi có vị mằn mặn, nhấp thêm lần nữa thấy có vị đắng.
Ngày hôm sau Lăng Tiểu Manh dậy từ sớm tinh mơ, cùng Tô Ngưng tới trung tâm triền lãm quyết định mẫu bài trí trên bục triển lãm. Họ nói chuyện dọc đường, được một nửa thì điện thoại Lăng Tiểu Manh reo lên, Bùi Gia Tề nói anh sắp tới chỗ ông Lý, hỏi cô có cần gì không.
Lăng Tiểu Manh nói mình và Tô Ngưng đang trên đường tới trung tâm triển lãm, không cần gì cả và cảm ơn
Tô Ngưng và cô đã quá quen nhau, lúc này ngồi bên cạnh liền chau mày, vừa lái xe vừa tẩy não cho cô.
“Tiểu Manh à, không phải tôi đã nói với cô, anh chàng họ Bùi kia rất tốt với cô, người đàn ông như thế kiếm ở đâu ra? Nếu là tôi, đã vồ lấy từ lâu rồi.” Lăng Tiểu Manh ngồi cạnh im lặng không nói, hai tay mân mê viền túi, sau cùng tới khi Tô Ngưng sốt ruột không thể đợi câu trả lời lâu hơn được nữa, cô mới nói, “Tôi không nghĩ nhiều đến thế”. Tô Ngưng nghe xong liền nhe răng, trợn mắt lên nhìn cô rồi nói, “Đừng nói với tôi là cô vẫn còn nhớ chuyện trước kia đây nhé, sắp được hai mươi ngày rồi, chúng ta là phụ nữ hiện đại, giã từ quá khứ mất hai tuần là nhiều lắm rồi, đã hiểu chưa?”. Câu nói này thật quen, trước đây