Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi
Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1251 lượt.
òng tay, cô gái với bờ vai trắng ngần thoáng nở nụ cười, hiền hòa nhẹ nhàng, tựa như làn mây.
Tất cả đều nín thở, chỉ có ánh đèn nhấp nháy liên tục, người chụp hình có vẻ rất mãn nguyện và hung phấn, còn Bùi Gia Tề tay đút túi quần, đứng lặng thinh một bên, anh vẫn hay cười nhưng lúc này đột nhiên chau mày lại.
Có phải anh quá nhạy cảm? Tại sao trong chớp mắt Lãng Tiểu Manh trước mắt đã trở nên xa xăm đến thế? Cảm giác như cô đã đến một thế giới khác, khiến anh muốn đưa tay tóm cô lại, ít nhất cũng có cảm giác chân thực.
Vào một buổi chiều sau đó một tuần, Lăng Tiểu Manh ngồi trước bục chế tác vừa gặm sandwich vừa giở tài liệu, cầu thang có tiếng động, ngẩng đầu lên thì thấy Tề Cách Cách đang cười rất tươi, dưới ánh đèn hàm răng trắng bóng.
“Tiểu Manh, tôi tới rồi.”
Cứ ba bốn ngày lại gặp vị đại tiểu thư này, Lăng Tiểu Manh không quen cũng thành quen. Nhưng hôm nay Tề Cách Cách đến có việc thật, cô bị Tô Ngưng bắt tổ chức party cho nhà tài trợ tham dự triển lãm, lúc đó Tề Cách Cách rất trượng nghĩa đứng ra bảo đảm, “Không có gì đâu, tôi với cô cùng làm, đằng nào cha tôi cũng là một trong số những nhà tài trợ”.
Biết tới lúc đó Tô Ngưng sẽ rất bận, có người bên cạnh nói chuyện vẫn tốt hơn bị mọi người nhìn chằm chằm, Lăng Tiểu Manh bèn nhận lời.
Hoàn toàn chẳng mong tới bữa tiệc, lúc này Lăng Tiểu Manh đang ngồi ăn bữa tối đã chuẩn bị sẵn, nói với Tề Cách Cách, “Có muốn ăn sandwich không?”.
Nhìn vào hộp cơm nhỏ của cô, mắt Tề Cách Cách sáng lên, “Là cô làm đấy à? Cô làm thì tôi mới ăn”.
Biết nhau càng lâu càng thấy ngạc nhiên với Lăng Tiểu Manh, tài nấu nướng của cô ấy không chê vào đâu, thứ dở nhất cũng có thể trở nên kỳ diệu, chỉ là món cháo rau đơn giản cũng có thể cho ta dư vị thơm lành.
“Làm đại ấy mà, ăn đi.” Đằng nào cô cũng không ăn được nhiều như thế, Lăng Tiểu Manh đẩy hộp cơm về phía Tề Cách Cách.
Cắn miếng đầu tiên Tề Cách Cách đã cười tít mắt, “Tiểu Manh à, có biết cảnh giới cao nhất của võ hiệp là gì không?”.
Sao lại có cả võ hiệp ở đây, “Cái gì thế?”.
“Đó là vô chiêu thắng hữu chiêu, cho dù là thứ gì, chỉ cần cô ra tay là có thể khiến người khác chẳng còn gì để nói.” Để tăng phần hiệu quả, Tề Cách Cách còn hoa tay lên, “Có biết Hoàng Dung không? Cải xanh đậu hũ cũng có thể nấu thành đệ nhất thiên hạ, cô còn lợi hại hơn, sandwich cũng có trở thành đệ nhất hương vị, ha ha”.
Cô bị chọc cho phì cười, “Cô thích là tốt rồi, ăn nhiều chút đi”.
“Không được đâu, ăn nhiều sẽ mất đắng.” Tề Cách Cách sờ lên eo thở dài, “Ngưỡng mộ cô thật, nhìn người chỗ nào cũng thấy chuẩn”.
“Tôi thì có gì mà ngưỡng mộ.” Dáng chuẩn? Lăng Tiểu Manh cúi nhìn cơ thể bằng phẳng của mình.
“Nhưng anh Tề thích mà.” Tề Cách Cách thở dài, “Ngưỡng mộ chết mất thôi”.
Lăng Tiểu Manh lập tức lắc đầu, “Tôi chẳng có gì với Bùi Gia Tề cả.”
“Tôi biết chứ, nhưng cô nhìn những thứ trên bàn này xem.”
Trên bàn là những tài liệu mới nhất về những thiết kế gia dụng của một vài triển lãm trong và ngoài nước, phòng chế tác vốn có rất nhiều, nhưng từ lúc Lăng Tiểu Manh đến đây hầu như mỗi ngày lại thấy có cái mới xuất hiện.
“Sao vậy? Những thứ này đều là của phòng chế tác mà, tôi chỉ giở đại thôi.”
Lại hít một hơi dài, Tề Cách Cách ôm ngực, “Giở đại? Cô tưởng những thứ này kiếm được dễ lắm sao? Kể cả có tìm được cũng không đầy đủ và nhanh thế này đâu, anh Tề tốn bao nhiêu công đấy, chỉ là không nói mà thôi”.
Lăng Tiểu Manh lặng người, rồi khẽ “ừ” một tiếng.
“Cô chỉ ừ một tiếng thôi sao?” Tề Cách Cách chịu hết nổi, “Đừng thay anh ấy lúc nào cũng cười hì là nhầm, lần này vì cô mà làm vậy, tôi còn cảm động chết đi được, cô không thích sao? Không thích thì đưa tôi là được rồi, tôi muốn lắm”.
Bó tay, đó là một người đàn ông, hơn nữa lại chẳng phải vật sở hữu của cô, làm sao có thể đưa tới đưa lui? Điều quan trọng nhất là, cô chẳng cẩn biết anh ta có để tâm hay không? Chẳng biết phải trả lời thế nào, Lăng Tiểu Manh bắt đầu nhăn nhó.
“Thế thích cái gì nào?” Đầu cầu thang vọng lại tiếng con gái vừa nhanh vừa dứt khoát, họ cùng ngoái đầu lại nhìn, Tô Ngưng cùng Bùi Gia Tề người trước kẻ sau cùng bước tới, Bùi Gia Tề chân rất dài, rõ ràng đang ỏ phía sau, nháy mắt đã đứng cạnh bục chế tác, “Tiểu Manh, sao giờ này lại ăn sandwich? Cách Cách, em lại ầm ĩ gì thế?”.
Nhìn thái độ và giọng điệu anh ta thay đổi hoàn toàn kia! Tề Cách Cách tức điên, đứng dậy lớn tiếng đáp, “Ầm ĩ? Là ai bảo em đến sớm giúp Tiểu Manh chuẩn bị thế hả?”.
Tô Ngưng ăn mặc rất trịnh trọng, lúc này đang chau mày lại với kiểu ăn vận của Lăng Tiểu Manh, nghe vậy liền giảng hòa, “Là tôi mà, nhưng Cách Cách à, cô đến sớm vậy cũng chẳng có hiệu quả lắm”.
“Sao lại không có hiệu quả, mọi thứ đã đem đến hết rồi, tôi còn chưa kịp nói với cô ấy hai câu, ai bảo hai người cũng đến sớm thế này.” Bị nghi ngờ về năng lực làm việc, Tề Cách Cách liền rút đồ trong chiếc túi cô mang ra để chứng minh.
Trông thấy chiếc váy đó Lăng Tiểu Manh trố mắt, quay lại tóm lấy Tô Ngưng, “Tôi không mặc đâu”.
Đã sớm biết được phản ứ